Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Những phong cảnh mùa thu tuyệt đẹp

Vốn yêu quí thiên nhiên và thích khám phá thiên nhiên, chính vì thế mà các nhà nhiếp ảnh luôn mong muốn sử dụng ngôn ngữ nhiếp ảnh để thể hiện trạng thái và cung bậc tình cảm của mình với thiên nhiên. Ý nghĩ đó đã hun đúc không biết bao nhiêu Nghệ sĩ nhiếp ảnh tạo nên những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp! Mời các bạn hãy cùng thư giãn với một vài cảnh đẹp dưới đây. Lan Phương xin chúc tất cả các bạn mỗi ngày có nhiều niềm vui, sức khỏe và thành đạt... Chúc các bạn luôn yên bình và hạnh phúc nhé!




Thu buồn gió ngủ giấc mây êm
Áo xanh tha thướt ngự bên thềm
Người đi quên cả trời thu mộng
Gọi chiều cho nắng dệt tình em
Ngưng Thu



Phiêu linh mõi gót đời phiêu lãng...
Cát bụi phong trần phủ lối đi
Công danh không trọn, tình dang dở...
Giấc mộng tan rồi lệ mặn môi...!
Lan Phương


Tháng sáu cháy lòng với một màu hoa
Tiếc nuối một lời yêu chưa kịp nói
Mượn tiếng ve sầu lấp niềm bối rối
Quắt quay buồn một tháng sáu xa em 
Phương Uy








Nụ hồng trao tặng em yêu,
Ửng hồng lung luyến mỹ miều tình tôi...
Dáng xưa giờ đã xa rồi.
Chiều nay rỉ rả mưa rơi nặng lòng.
Nửa Đời Hư







Diều ai vừa thả lạc giữa dòng?
Soi bóng trên sông chiều tím lặng...
Đò ngang thờ thẩn... bóng người xa...!
Lòng đau, mang nặng sầu nhân thế!
Lân đận dòng đời lắm khổ đau...!
Hoa Mộc Lan 





Ngày chán phồn hoa chốn thị thành 
Ta về quê cũ mái nhà tranh
Đắng, cai, chua, chát đời phiêu bạt
Mình gặp lại mình - em với anh!
Lan Phương










Bạc tiền hai chữ công danh
Thân tôi lận đận cuộc đời lao đao...!
Có nghèo mới hiểu cho nhau
Đắng cay mới thấu những câu ân tình!
Lan Phương




Những chiếc lá chiều nay sao úa vàng đến vậy 
Sao không chờ năm tháng nhủ lòng đau
Em ước gì câu chú nguyện tìm nhau 
Anh đừng gởi vào trong từng chiếc lá 
Hãy rót hết vào tim em thật nhiều phép lạ 
Để bây giờ không phải ngắm chiếc khô rơi
Để tình mình không theo gió xa khơi.
Ngưng Thu








Đàn lòng ai oán mỗi đêm thâu?
Hỏi bạn tri âm giờ ở đâu!
Ngỗn ngang bao nỗi sầu nhân thế 
Thương, nhớ người ơi tóc bạc màu!
Lan Phương












Đêm nay vũ khúc tiếng mưa rơi,
Bạt bóng sương đêm nhả từng hồi.
Vi vu thông nhỏ đồi hoang vắng.
Người có lạnh không... nơi xa xôi...
Nửa Đời Hư






Anh như chiếc lá thu vàng ấy
Lạc lối bay đi mãi chốn xa
Để em đơn lẻ lòng cô quạnh
Hôm sớm đi về ngõ vắng tanh
Ngưng Thu





Ừ thôi cũng đã chiều xa vắng
Hỏi gió về đâu? Biết tình em?
Ai qua bến cũ trăng vừa mộng
Nhả mấy vần thơ xuống êm đềm
Ngưng Thu


....Anh vẫn biết đời là bể khổ!
Nhưng ra đi là nỗi niềm riêng!
Vẫn yêu em... dòng sông kỹ niệm...!
Nhớ ánh trăng xưa, nhớ đồng lúa chín...
Nhớ  Mẹ hiền - hai tiếng Quê hương!
Lan Phương





Con đò nhỏ bến sông nào yêu dấu
Anh ngắm trăng buồn...! em ở đâu?
Em ơi! buồn lắm chiều quê ngoại...
Thương nhớ hoài tím cả dòng sông!
Lan Phương



Em đã lỡ phủ lên hồn mình cả đời sương đẫm ướt
Dù có nắng muôn ngày cũng không thể nào anh hiểu được
Tấm chân tình... em đánh đổi cả một đời ngoan
Ngưng Thu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét