Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Thư Tố Cáo Tên Dâm Tặc Hồ Chí Minh Giết Vợ

(Hồ sơ Mật lưu trữ tại văn phòng Chủ tịch Quốc Hội)
*
                              Cao Bằng ngày 29 tháng 7 năm 1983
 
     Kính gửi ông Nguyễn Hữu Thọ
Chủ tịch Quốc hội Nước CHXHCNVN.
*
     Tôi là một thương binh đã 25 năm nay vô cùng đau khổ, không dám hé răng với ai. Không phải chỉ vì vết thương bom đạn, chiến tranh mà là một vết thương lòng vô cùng nhức nhối. Nay tôi sắp được từ giả cái xã hội vô cùng đen tối này đi sang thế giới khác, tôi phải chạy vạy rất khó khăn mới viết được bức thư này lên Chủ tịch, hy vọng ông còn lương tri, lương tâm đem ra ánh sáng một vụ bê bối vô cùng nghiêm trọng tàn ác, mà người vợ chưa cưới của tôi là một nạn nhân. Nay tôi hy vọng những tên hung thủ được lột mặt nạ trước công chúng, không để chúng ngồi trên đầu trên cổ nhân dân.
     Nguyên từ năm 1954 tôi có người yêu tên Nguyễn Thị Vàng 22 tuổi quê làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng. Cô Vàng có người chị họ là Nguyễn Thị Xuân tình nguyện vào công tác hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Được mấy tháng sau ông Trần Đăng Ninh, Tổng Cục trưởng cục Hậu Cần mấy lần đến gặp cô Xuân. Đầu năm 1955 thì đem xe đến đón về Hànội, nói là để phục vụ bác Hồ. Được mấy tháng sau thì cô Xuân cũng xin cho cô Vàng về Hànội, ở trên gác nhà 66 Hàng Bông Nhuộm với cô Xuân.
     Đã luôn 2 năm tôi chỉ được tiếp thư chứ không được gặp cô Vàng, người yêu của tôi. Nhưng khoảng tháng 10 năm 1957 tôi bị thương nhẹ được đưa về điều trị tại bệnh viện huyện Hoà An. Chúng tôi vô cùng sung sướng lại được gặp nhau. Trong một tuần lễ cô Vàng kể lại mọi nỗi đau xót cô đã gặp phải cho tôi nghe. Tôi xin ghi lại tĩ mĩ những lời cô Vàng tâm sự với tôi, mà không bao giờ tôi có thể quên đi được. Vàng kể :
     - Đầu năm 1955 cô Xuân được về gặp bác Hồ. Bác Hồ định lấy cô Xuân làm vợ chính thức. Mấy tháng sau chị Xuân xin cho em cùng về ở trên gác 66 Hàng Bông Nhuộm, Hànội. Còn tầng dưới thì cho ông Nguyễn Quí Kiên, Chánh văn phòng Thủ tướng phủ ở. Vì các lãnh đạo không cho chị Xuân cùng ở với Bác trên nhà chủ tịch phủ, giao cho ông Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Công an trực tiếp quản lý chị Xuân, cho nên chị Xuân mới được đem về ở 66 Hàng Bông Nhuộm, nhà của Công an.
     Cuối năm 1956 chị Xuân sinh được một cậu con trai đặt tên Nguyễn Tất Trung. Em có nhiệm vụ bế cháu. Ông bộ trưởng công an có nhiệm vụ quản lý chị Xuân nên thường đến luôn. Nhưng một buổi tối vào khoảng mồng 6 hay mồng 7 tháng 2 năm 1957, ông Hoàn tới, ngồi nói chuyện vu vơ một tí rồi nắm tay chị Xuân, kéo vào một cái buồng xép, từ cầu thang đi lên, vật chị Xuân lên một cái giường nhỏ, định hãm hiếp. Chị Xuân bị nhét khăn vào miệng nhưng vẫn ú ớ la lên. Em hoảng sợ la tru tréo. Còn chị Nguyệt sợ quá, rúm người lại ngồi một góc tường. Nghe tiếng cửa sổ nhà dưới xô xầm vào tường, lão Hoàn bỏ chị Xuân ra, rút khẩu súng lục trong túi áo hoa lên nói to : "Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết" rồi hầm hầm chạy xuống thang ra ô tô chuồn.
     Chị Xuân thất thểu đi ra khóc nức nở, ôm choàng lấy em. Em hỏi nó nắm tay chị, sao chị không văng vào mặt nó để nó dắt đi ? Chị Xuân vừa nức nở vừa nói : Đau khổ nhục nhã lắm ! Chị phải nói hết để các em tha tội cho chị. Từ hôm chị mới về nhà này, có một bà già độ 60 tuổi ở buồng dưới nhà, vợ một cán bộ công an đã chết, lên thân mật nói chyện với chị rằng: Sao cô ở đây một mình ? Bạn đàn bà để tôi nói thật cho cô biết. Cái lão đem cô về đây là một tên côn đồ lưu manh, dâm ô tàn ác vô kể. Tôi xin kể một vài chuyện cho cô nghe. Ông Long Khánh Thiện, một ủy viên trung ương, bị đế quốc Pháp giết có con gái tên là Bình. Chị Đường vợ anh Thiện đem con gái nhờ bác Hoàn tác thành cho. Lão Hoàn đã hiếp nó, nó chửa rồi chọn một tên lưu manh vào làm công an để gã cô Bình làm vợ. Lão lại đem cô con gái có nhan sắc nhận là cháu, cũng hiếp cô gái này tới có chửa, rồi giết chết quăng xác xuống hồ Ha Le để khỏi mang tiếng. Cán bộ công an nhiều người biết chuyện của nó, nhưng không ai dám hở răng, vì sợ lão vu cho tội gì bắt giam rồi thủ tiêu.
     Nghe chuyện đó chị cũng khủng khiếp, nhưng lại nghĩ là nó đối với mọi người khác, còn đối với mình thì nó đâu dám. Nhưng chỉ được mấy hôm sau chị nghe tiếng giầy đi nhè nhẹ lên gác, chị chạy ra thì thấy nó đi lên nhếch mép cười một cách xỏ lá. Nó chào chị rồi đi thẳng vào nhà, nó ôm ghì lấy chị vào lòng rồi hôn chị. Chị xô nó ra nói : "Không được hỗn, tôi là vợ ông chủ tịch nước".
     Nó cười một cách nhạo báng : "Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà nằm trong tay tôi". Nó lại nói "Sinh mệnh tất cả dân tộc VN, kể cả bố mẹ anh chị nhà bà cũng nằm trong tay tôi. Tôi muốn bắt ở tù, thủ tiêu đứa nào tùy ý. Và tôi nói cho bà biết cụ già nhà bà cũng không ngoài tay với của tôi". Rồi nó rút khẩu súng lục dí vào ngực chị. Chị ngồi xụp xuống ghế nói : "Anh cứ bắn đi".
     Nó cuời khì khì : "Tôi chưa dại gì bắn. Tôi tặng bà vật khác". Nó dắt súng vào túi quần rồi rút ra một sợi dây dù to bằng chiếc đủa, đã thắt sẵn một cái thòng lọng. Nó quàng cái tròng vào cổ chị rồi kéo chị đi lại cái giường kia, đẩy chị nằm xuống, rồi đầu sợi dây nó buộc vào chân giường. Chị khiếp sợ run như cầy sấy.
     Nó nói : "Bây giờ bà muốn chết tôi cho bà chết." Rồi nó lột hết quần áo chị, nó ngồi xuống nó ngắm nghía ngâm nga :
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà, đào nguyên lại lối đâu mà đến đây ?
Phẩm tiên đã đến tay phàm, thì vin cành quít cho cam sự đời.
     Rồi nó nằm đè lên hiếp chị. Chị xấu hổ lấy tay che mặt. Nó kéo tay chị nói : "Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già mà còn vờ làm gái". Xong nó cởi thòng lọng cho chị, rồi nó ngồi bên chị tán tỉnh hàng giờ : "Anh thương em lắm. Người ta gặp hạnh phúc phải biết hưởng hạnh phúc. Nếu em thuận tình thì muốn gì cũng có. Nó đeo vào tay chị một chiếc nhẫn vàng, chị đã ném vào nhà xí.
     Nó lại dặn : "Việc này phải tuyệt đối giữ bí mật, nếu hở ra thì mất mạng cả lũ và tôi cho cô biết ông cụ tin tôi hơn cô". Rồi từ đó chị biến thành trò chơi của nó. Thấy bóng dáng nó chị như một con mèo nhìn thấy con cọp, hồn vía lên mây. Nó muốn làm gì thì tùy ý nó. Trong mấy tháng trời chị tính quẩn lo quanh, không biết tâm sự với ai mà không làm sao thoát khỏi nanh vuốt của nó. Nhớ lại lời nói của bà già, chị liền xin bác cho hai em về đây, mong tránh được mặt nó. Nhưng những hôm công an gọi các em đi làm hộ khẩu, đi làm chứng minh thư lâu hàng buổi là nó tới hành hạ chị. Nó bảo chị phải nói cho hai em biết. Phải biết câm cái miệng nếu bép xép thì mất mạng cả lũ. Hôm nay nó lại đây trắng trợn như vậy vì nó tưởng chị đã dặn hai em rồi. Bây giờ việc đã xẩy ra chị thấy rất nguy hiểm.
     Em nói : "Hay là chị em ta trốn đi".
     Chị Xuân nói : "Sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với bác, bây giờ đã có con trai, xin bác cho mẹ con ra công khai".
     Bác nói : "Cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô đành phải chờ một thời gian nữa".
     Mấy tuần trước bác lại hỏi chị ; "Các cô ở đó có nhiều người lạ tới thăm phải không ?" Chị thưa "Ba chị em không có ai quen biết ở Hànội. Còn bà con ở Cao Bằng không biết chị em ở đâu". Bác nói : "Không nhẽ ông Bộ trưởng công an nói dối ?"
     Chị suy nghĩ mãi mới thấy rõ, nó muốn vu cáo chị em ta liên hệ với gián điệp hoặc đặc vụ gì đó để định kế thoát thân nếu việc của nó bị bại lộ. Bây giờ ta trốn cũng không làm sao thoát khỏi tay nó, mà nó còn vu cáo giết hại ba chị em chúng ta. Chị Xuân nói : "Chị bị giết cũng đáng đời, chị rất hối hận xin hai em về đây để chịu chung số phận với chị".
     Em thấy nguy hiểm vì tên Hoàn đã nổi tiếng ở Bộ Công an là một tên dâm bôn vô cùng tàn ác. Đến độ một tuần sau, vào 7 giờ tối ngày 11 tháng 2 năm 1957, ngày em còn nhớ như đinh đóng cột. Một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần Quốc Hoàn chuyển lên bảo vệ bác, vào gặp chị Xuân nói lên gặp bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đi. Sang hôm sau, 12 tháng 2, một nhân viên công an Hànội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết rồi, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho chị Nguyệt, ra lên xe công an vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi. Lên một phòng chờ em thấy trong phòng đã khá đông người: Công an, Toà án, Kiểm sát viên.
     Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô và cũng không phải bị đâm chém đánh đập gì. Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng không có thương tích gì. Dạ dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm. Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra. Bác sĩ tuyên bố đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phuơng pháp giết nguời của bọn lưu manh chuyên nghiệp của nhiều nước đã xử dụng.
    Em vô cùng đau khổ chạy về kể chuyện cho chị Nguyệt nghe để hai chị em cùng khóc. Ít lâu sau, một cán bộ công an đến bế cháu Trung đi, chúng em không được biết đem đi đâu. Rồi em thì được đi học một lớp y tá của khu tự trị Việt Bắc ở Thái nguyên. Chị Nguyệt không biết họ cho đi đâu, sống chết thế nào. Học mấy tháng thì em được chuyển về bệnh viện Cao Bằng, em khóc luôn, họ cho em là bịnh thần kinh nên cho về đây điều trị. May lại được gặp anh kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Em nghĩ anh chỉ bị thương nhẹ, anh còn sống được lâu anh sẽ nói rõ cho toàn dân biết được vụ bê bối này. Còn em thì chắc chắn sẽ bị chúng giết vì em đã nói vụ này cho nhiều chị em bà con biết. Bọn hung thủ còn theo dõi em. Ở Cao Bằng có hôm em thấy thằng Ninh xồm tới gặp ông bác sĩ bệnh viện trường, được ít hôm họ tuyên bố em bệnh thần kinh được chuyển về điều trị tại Hoà An.
     Tôi chỉ được gặp Vàng em tôi có một tháng, đến ngày mồng 2 tháng 11 năm 1957 cô Vàng đi về thăm ông cậu Hoàng Văn Đệ. Hung thủ đi theo rồi giết chết em tôi quăng xuống sông Bằng Giang đến ngày mồng 5-11 mới nổi lên ở cầu Hoàng Bồ. Tôi được tin sửng sốt chạy về Hoàng Bồ thì thi hài đã được kiểm nghiệm và chôn cất rồi. Nghe dư luận xôn xao bị đánh vỡ sọ, đồng hồ vẫn còn nguyên và người nhà đã nhận về chôn cất. Tôi đâm bổ về Hànội liên lạc được với một cậu bạn cùng học làm việc ở Toà án Hànội. Tôi kể vụ án em tôi bị giết thì bạn tôi sao cho tôi bản công văn Viện Kiểm sát hỏi toà án về vụ em tôi và cô Xuân bị giết. Tôi xin sao bản văn đó trình ông để tiện việc điều tra. Vụ này nhiều người bị giết. Cô Xuân, vợ cụ Hồ Chí Minh, cô Vàng, vợ chưa cưới của tôi, cô Nguyệt, còn nhiều người ở Trường y tá Thái nguyên nghe chuyện Vàng kể đi nói chuyện lại cũng bị giết lây.
     Mấy chục năm nay tôi tím gan thắt ruột, nghĩ cách trả thù cho em tôi nhưng sức yếu cô thế đành ngậm hờn chờ chết. Theo Vàng dặn lại, tôi liên hệ với một số cán bộ về hưu công an, kiểm sát họ cho tôi biết cậu Trung ngày đó đã được đưa về cụ Bằng nuôi. Độ 4, 5 tuổi thì gửi cho Chu Văn Tấn, đến năm 13 tuổi là năm 1969 ngày bác Hồ mất thì giao cho ông Vũ Ký, nguyên thư ký của bác, nay là Phó Giám đốc bảo tàng Hồ chí Minh làm con nuôi. Vũ Ký có 2 con đẻ là Vũ Vinh và Vũ Quang, còn Vũ Trung là con nuôi, là con chị Xuân với bác Hồ. Tôi một thuơng binh sắp đi qua thế giới khác, máu hoà nuớc mắt viết thư này nhờ một nguời bạn chí tình, thành tâm bảo vệ lẽ phải, đánh máy bức thư gởi tới trình ông. Mong ông lưu ý xét cho mấy việc :
     1.- Các ông sẵn lòng bảo vệ chân lý điều tra cho ra những đứa chủ mưu, thủ ác, chứ không truy xét những người có lương tâm phát hiện lũ gian ác.
     2.- Ở xã Hồng Việt bà con bạn hữu chị Xuân vào trạc tuổi 45 trở lên còn khá nhiều đều biết rõ ràng cô Vàng, cô Xuân, cô Nguyệt và chắc gia đình của cô Xuân còn khá nhiều di vật của cô Xuân. Nhưng tất cả mọi người đều khiếp sợ, không dám hé răng. Mong ông cho điều tra thận trọng, bí mật, vì việc điều tra này bị lộ thì cả lô bà con này bị thủ tiêu.
     3.- Cậu Nguyễn Tất Trung còn sống khoẻ mạnh nhưng việc điều tra lộ ra thì cậu cũng dễ dàng bị thủ tiêu. Tên hung thủ lái xe đón bà Xuân đi giết là Tạ Quang Chiến hiện nay là Tổng cục phó Tổng cục thể thao. Còn tên Ninh xồm thì chúng tôi không biết đã leo lên chức vụ nào rồi.
     Từ thế giới khác kính chúc ngài nhiều hạnh phúc.
                          Vợ chồng Nguyễn Thị Vàng
------------------------------------------------------------------------------------
LỜI BÀN CỦA ĐCĐH :
     1.- Theo như lời cô Vàng trong chuyện kể, “bác Hồ” muốn cưới cô Xuân làm vợ, nhưng “bác” nói phải đợi xin phép Bộ Chính trị và các ông Trường Chinh, Phạm Văn Đồng… là lão ta nói láo.
     a)- Theo thư tố cáo của bà Huỳnh Thị Thanh Xuân trong bài “Lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh” đã tiết lộ, tên dâm tặc HCM vô cùng tàn bạo. Hắn đã giết 2 bé gái 14, 15 tuổi vì đã phản kháng không cho hắn cưỡng dâm. Hắn lừa dối cô Xuân. Đợi tới khi có con, cô Xuân đòi hắn phải nhận vợ và con chính thức, hắn liền ra lịnh cho tên Trần Ngọc Hoàn thủ tiêu.
     b)- Chuyện tên dâm tặc HCM không cho cô Xuân vào ở trong Phủ Chủ tịch, chắc chắn là tên Trần Ngọc Hoàn đang “quản lý” hàng chục cô gái khác, hàng đêm hắn luân phiên chở tới cho dâm tặc giải trí chứ không chỉ có cô Xuân.
     c)- Và vì tên Trần Ngọc Hoàn biết rõ cô Xuân chỉ là món đồ chơi cho tên dâm tặc họ Hồ, cho nên hắn mới dám cưỡng hiếp cô. Và sau đó thủ tiêu cô theo lịnh cáo Hồ.
     2.- Theo tài liệu từ truớc, cô Xuân họ NÔNG chứ không phải họ NGUYỄN như trong bài viết trên đây. Và bức thư tố cáo này được lưu trữ trong văn phòng Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Hữu Thọ. Vậy ai đã lấy được đem ra phổ biến bên ngoài ?
     a)- Theo ý chúng tôi, khi nhận được thư tố cáo, Nguyễn Hữu Thọ lúc đó thế yếu không dám làm gì cả, mà để nguyên trong hồ sơ.
     b)- Khi Nông Đức Mạnh lên làm Chủ tịch Quốc hội, hắn khám phá ra lá thư này. Hắn muốn trả thù cho Mẹ và Dì Vàng, bèn cho đàn em tung lá thư đó ra. Nhưng để giấu tung tích hắn là đứa con rơi của tên dâm tặc HCM, hắn đã cho sửa họ Nông của mẹ thành họ Nguyễn.
     Đả Cẩu Đại Hiệp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét