Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

LỜI KÊU GỌI TOÀN DÂN XUỐNG ĐƯỜNG CỨU NƯỚC CỦA BÁC SỸ NGUYỄN ĐAN QUẾ

CÙNG TOÀN THỂ ĐỒNG BÀO VIỆT NAM YÊU QUÍ,

Hãy đứng thẳng người hiên ngang tuyên bố: Tự Do hay sống nhục!
Xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động.
Chúng ta muốn một xã hội công bằng, ai cũng được hưởng những Nhân Quyền căn bản như tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet, tự do tôn giáo, tự do đi lại, tự do buôn bán, tự do nghiệp đoàn, tự do hội họp, tự do sinh họat chính trị đa nguyên đa đảng để người dân chọn người tài đức lãnh đạo quốc gia.

ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY !

Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ để mất đất, mất biển. Chủ quyền Tổ Quốc bị đe dọa.
Cũng Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ đã làm phá sản đất nước: Đầu tư lãng phí, thiếu hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện, nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng. Đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị em lao động!

Bất mãn bị đàn áp. Phản đối bị bỏ tù. Chóp bu đảng Nguyễn Phú Trọng và chóp bu bạo quyền Nguyễn Tấn Dũng triển khai tối đa công an trị và ngoan cố ngụy biện những sai lầm phản dân hại nước ngày càng chồng chất.
Tòan dân hãy vùng lên để có ấm no, tự do và bảo vệ Tổ Quốc.

XUỐNG ĐƯỜNG GIÁNG LIÊN TIẾP NHỮNG ĐÒN SẤM SÉT NGAY ĐẦU BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM BUỘC CHÚNG PHẢI TRẢ LẠI QUYỀN LỰC VỀ TAY NHÂN DÂN.
 
Giới trẻ Việt Nam, lực lượng phản ứng nhanh, có điện thọai di động dùng di động, có internet dùng internet, có loa dùng loa, có miệng dùng miệng để liên lạc, huy động, tổ chức quần chúng xuống đường biểu tình. Hàng triệu con tim yêu nước, tràn đầy nhiệt huyết, bừng bừng khí thế dời non lấp biển, hạ quyết tâm:
- quét sạch độc tài cộng sản. 
- xây dựng Việt Nam Mới Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và Tiến Bộ.
 
HÃY XUỐNG ĐƯỜNG ĐỂ CỨU NƯỚC!
MUỐN CỨU NƯỚC HÃY XUỐNG ĐƯỜNG!
 
Bs Nguyễn Đan Quế.
Tổng huy động Quần Chúng Xuống Đường
Tự Do Không Phải Tự Nhiên Mà Có!
Tự Do Đâu Có Ai Cho Không!
Gợi ý:

Ra đòn bất ngờ: công an tán thì ta tụ (biểu tình), công an tụ (đàn áp) thì ta tán.
Cơ động địa điểm, ngày giờ tập trung.
Biểu tình nhiều nơi để căng mỏng lực lượng công an.
Tùy tình hình, nhanh chóng chuyển sang qui mô lớn, lấy số đông để áp đảo tinh thần chúng.

Xu thế Dân Chủ Hóa đang dâng cao ở Trung Đông và Bắc Phi cho dân tộc ta, nhất là giới trẻ các thành phố lớn ba miền đất nước -  Saigon, Cần Thơ, Huế, Đà Nẵng, Hà Nội, Hải Phòng - vận may lịch sử chưa từng có, để đồng lọat xuống đường nói “KHÔNG” với độc tài đảng trị, trước bao nỗi thống khổ mà dân tộc ta phải triền miên nhẫn nhục chịu đựng trong suốt mấy chục năm qua.
 

HƯƠNG HOA LÀI ĐANG LAN TỎA TẠI CHÂU Á: ĐỨNG LÊN VIỆT NAM ƠI!


Phong trào nổi dậy của người dân loại bỏ thể chế độc tài, đấu tranh cho dân chủ, công bằng xã hội đang trên đà lan rộng tại Bắc Phi, Trung Đông.
AFP
Quảng trường lịch sử Thiên An Môn cũng không thiếu bóng cảnh sát. AFP

Và cuộc cách mạng Hoa Lài – phát xuất từ Tunisia khiến ảnh hưởng Bắc Phi và Trung Đông như vừa nói – đang có dấu hiệu “toả hương” tới Á Châu, mà cụ thể là tại Trung Quốc.
Hương thơm của Hoa Lài đã lan đến Trung Quốc
Hiện công an Trung Quốc tràn ngập đường phố Bắc Kinh và nhiều thành phố lớn khác ở Hoa Lục, bắt bớ, quản thúc nhiều nhà dân chủ kể từ thứ Bảy vừa rồi khi xuất hiện trên Web nội dung kêu gọi dân chúng Trung Quốc theo gương cuộc cách mạng Hoa Lài.

Blog Yêu Việt Nam hôm thứ Hai phổ biến bài tựa đề “Cuộc cách mạng Hoa Lài đã tới Á Châu”, cho biết:
Cách Mạng Hoa Lài Kêu gọi nhân dân xuống đường đòi công bằng đạo lý cho xã hội, quyền tự do và dân chủ.  Đây chính là những khẩu hiệu thông thường nhưng gây phẫn uất cao độ trong xã hội giàu nghèo phân hóa cùng cực mà do Đảng CS lãnh đạo hiện nay.....

Cách Mạng Hoa Lài Kêu gọi nhân dân xuống đường đòi công bằng đạo lý cho xã hội, quyền tự do và dân chủ.  Đây chính là những khẩu hiệu thông thường nhưng gây phẫn uất cao độ trong xã hội giàu nghèo phân hóa cùng cực

Nếu Hoa Lài trở thành linh hồn cách mạng tại Trung Quốc sẽ là một sự thách thức với nhà cầm quyền hiện nay vì họ không dễ tìm ra biện pháp đối phó và dìm hàng như từng làm với các cuộc cách mạng màu ở Đông Âu thời trước.Trong lúc cuộc cách mạng Hoa Lài ở Trung Quốc đang xao động tỏa hương thì trực tuyến Việt Nam cũng có vài lời kêu gọi cho cuộc cách mạng Hoa Sen, Hoa Chuối, Hoa Dâm Bụt. Nhưng thực sự Cách Mạng Hoa Lài đã lan tỏa đến Á Đông và đang tạo cảm hứng xuống đường cho người dân Trung Quốc.

Nhắc đến người dân nổi dậy ở Hoa Lục, có lẽ công luận còn đậm nét hình ảnh quân đội, xe tăng Bắc Kinh đàn áp đẫm máu sinh viên biểu tình cho tự do, dân chủ hồi tháng 6 năm 1989. Nhưng theo Huy Đức’s Blog thì “Xe tăng không phải để nghiền
Công an Trung Quốc xuất hiện khắp nơi trên đường phố Bắc Kinh và nhiều thành phố lớn khác.
Công an Trung Quốc xuất hiện khắp nơi trên đường phố Bắc Kinh và nhiều thành phố lớn khác.
nát nhân dân”. Trong bài mô tả “Người Bạn Ai Cập”, tác giả Huy Đức lưu ý:

Quân đội là lực lượng được nuôi để đánh thứ giặc thực sự của nhân dân: Ngoại xâm. Quân đội chỉ được dùng để bảo vệ nhân dân và giữ từng tấc đất của cha ông... Nếu nghĩ đến lợi ích quốc gia thì phải hiểu, dùng quân đội chống biểu tình là điều tối kỵ. Những chiếc xe tăng của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc khi nghiến nát nhân dân vào đêm 3-6-1989 ở Thiên An Môn cũng đã nghiến nát hai từ Nhân dân trong cái tên của nó.

Qua bài “Ai Cập và Việt nam” được Blog Bô-xít Việt Nam phổ biến, giáo sư Nguyễn Hưng Quốc cũng đề cập tới làn sóng dân chủ từ Tunisia và Ai Cập hiện bắt đầu tràn sang nhiều quốc gia khác, kể cả Trung Quốc hiện giờ. Theo GS Nguyễn Hưng Quốc:
Quân đội là lực lượng được nuôi để đánh thứ giặc thực sự của nhân dân: Ngoại xâm. Quân đội chỉ được dùng để bảo vệ nhân dân và giữ từng tấc đất của cha ông... Nếu nghĩ đến lợi ích quốc gia thì phải hiểu, dùng quân đội chống biểu tình là điều tối kỵ.

Rõ ràng là chính quyền Trung Quốc rất sợ hãi trước những gì họ chứng kiến tại Tunisia và Ai Cập. Các cơ quan truyền thông chính thống của nhà nước loan tin về các diễn biến tại Tunisia và Ai Cập một cách chậm chạp, ít ỏi và dè dặt. Bộ trưởng Ngoại giao từ chối bình luận về các sự kiện ấy. Trên dịch vụ mạng xã hội Twitter (hiện nay có trên 50 triệu người sử dụng), chữ Egypt (Ai Cập) hoàn toàn bị ngăn chận, không thể gửi hay nhận được.

Những hành động kiểm duyệt ấy cho thấy rõ sự lo sợ của chính quyền Trung Quốc. Giáo sư David Goodman tại Đại Học Sydney nhận định: Giới lãnh đạo đảng và nhà nước Trung Quốc rất lo lắng trước những cuộc cách mạng từ dưới lên trên.

Ai Weiwei, một nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng, gửi tin nhắn qua Twitter: Ở Ai Cập, người ta cần 18 ngày để đánh đổ một chế độ quân phiệt đã cầm quyền suốt 30 năm;
Ở Trung Quốc, chính quyền đã kéo dài được 60 năm, để làm điều này có thể cần đến vài tháng!”
Vì sao Hoa Lài chưa nở ở Việt Nam
Đó là chuyện “Hương Lài” lan toả từ Châu Phi sang Trung Đông và rồi Trung Quốc. Còn Việt Nam thì sao ? Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc nhận xét:
Nhìn một cách tổng quát, tất cả những sự tương đồng giữa Ai Cập và Trung Quốc vừa trình bày ở trên đều có thể tìm thấy ở Việt Nam. Cũng phát triển nhanh. Cũng chênh lệch giàu nghèo. Cũng tham nhũng. Cũng độc tài. Cũng bất công. Và cũng có
Công an Việt Nam trên đường phố Hà Nội trong buổi thực tập gữi gìn an ninh. AFP
Công an Việt Nam trên đường phố Hà Nội trong buổi thực tập gữi gìn an ninh. AFP
những mầm mống phản kháng ngày càng phát triển mạnh.
Nhắc tới Việt Nam, tác giả Đại Nghĩa có bài tựa đề “Những nhà cách mạng lão thành đang nghĩ gì?” được Blog Dân chủ Nhân quyền cho Việt Nam phổ biến, bày tỏ tâm sự của mình:

Ai cập chỉ bị ách thống trị của nhà cầm quyền độc tài vừa mới 30 năm mà họ đã vùng lên đánh đổ, còn Việt Nam đã 36 năm rồi cả một dân tộc bị đảng cộng sản đàn áp mà chưa có được một sự phản kháng ra hồn.
Đại Nghĩa
Sự biến động của các nước vùng Trung Đông đang đấu tranh giành quyền dân chủ trong phong trào Hoa Lài làm lòng tôi chạnh nghĩ đến số phận của đất nước mình. Tunisia, Ai cập chỉ bị ách thống trị của nhà cầm quyền độc tài vừa mới 30 năm mà họ đã vùng lên đánh đổ, còn Việt Nam đã 36 năm rồi cả một dân tộc bị đảng cộng sản đàn áp mà chưa có được một sự phản kháng ra hồn.

Mặc dù đang có được một phong trào đấu tranh đòi dân chủ nhưng còn yếu ớt không đồng bộ nên có cá nhân nào lẻ tẻ nổi lên là bị đàn áp ngay. Không lẽ ý chí bất khuất của người Việt Nam đã bị liệt kháng, không lẽ người Việt Nam giỏi nhẫn nhục và chịu đựng hơn dân tộc các nước?

Blogger Công Lý Và Sự thật thì đề cập tới tình trạng “vô cảm” để bày tỏ quan ngại về tình hình xem chừng như “im ắng” trong nước hiện giờ.
Blogger Công Lý và Sự Thật: Tôi thấy tình hình trong nước im ắng lắm. Chưa có triển vọng gì. Ngoài một số ít người tìm hiểu tình hình và bàn tán về diễn biến ở Trung Đông, Bắc Phi thôi, chứ số đông trong nước mình rất an phận thủ thường. Có thể nói là chưa động tới quyền lợi của mình thì vô cảm. Tôi nghĩ ở Việt Nam chưa có phong trào rầm rộ như ở Trung Đông và cả Trung Quốc.
 
Không lẽ ý chí bất khuất của người Việt Nam đã bị liệt kháng, không lẽ người Việt Nam giỏi nhẫn nhục và chịu đựng hơn dân tộc các nước?
Đại Nghĩa
Ở đây không phải mình nói rằng người Việt mình có dân trí thấp hơn. Nhưng vấn đề ở chỗ là bấy lâu nay, người Việt trong nước bị nhồi sọ theo một đường lối giáo dục, một lối sống có thể nói là ích kỷ mà cách đây 10 năm báo chí cũng từng lên tiếng là “chủ nghĩa mắc ki nô” – tức “mặc kệ nó”, ai sao thì mặc người ta, miễn là không động đến mình thì thôi. Mà bây giờ người ta dùng từ “vô cảm” đó. Nếu không đụng chạm đến quyền lợi mình thì “không động đậy, không nhúc nhích gì cả”.
Ảnh cho thấy cảnh sát Tunisie thẳng tay đánh sinh viên biểu tình
Ảnh cho thấy cảnh sát Tunisie thẳng tay đánh sinh viên biểu tình và khởi đầu cho cuộc Cách mạng Hoa Lài la từ những cuộc trấn áp đó tại Tunisie đưa đến vụ tự thiêu của 1 sinh viên. AFP
Chỉ khi nào người Việt mình có sự thay đổi, có nghĩa cảm thấy phẫn nộ, xúc động hay căm thù trước những bất công xã hội diễn ra nhan nhản xung quanh mình, và sự phẫn nộ đó xãy ra trong lòng của số đông thì Việt Nam mới có thay đổi.

Chứ còn như bây giờ ra đường chứng kiến cảnh bất công xã hội, người ta im lặng; thấy người bị đánh cũng không dám can thiệp; thậm chí chấp nhận lo tiền để không bị phiền hà với cảnh sát giao thông; thấy sai trái thì không dám nói…thì chẳng biết bao giờ Việt Nam có được sự thay đổi như ở Trung Đông.

Theo cái nhìn của nhà phân tích Nguyễn Gia Kiểng được Blog Dân chủ-Nhân quyền Cho Việt Nam phổ biến mới đây thì “trí thức Việt Nam thừa khả năng để học hỏi và tìm ra phương thức đấu tranh phù hợp với hiện tình đất nước để sau đó hướng dẫn quần chúng. Ẩn số lớn nhất là liệu lớp trí thức Việt Nam hôm nay, chủ yếu là lớp trí thức trẻ, có còn ý chí hay không”. Qua bài “Chuẩn Bị Cho Một Làn Sóng Dân Chủ Mới”,  tác giả nhận xét:

Không nên vì thấy nó đàn áp hung bạo mà tưởng nó mạnh. Cách đây hai tháng ai có thể nghĩ là các chế độ Ben Ali và Mubarak sắp sụp đổ? Những gì vừa xảy ra chỉ nhắc lại một lần nữa một đặc tính chung của mọi chế độ độc tài bạo ngược, đó là cho tới ngay trước khi sắp sụp đổ chúng vẫn tỏ ra rất vững vàng.
Nguyễn Gia Kiểng
Nhưng sẽ là một sai lầm lớn nếu trí thức Việt Nam không dám vì nghĩ rằng chế độ cộng sản Việt Nam quá mạnh. Đại hội XI vừa rồi đã chứng tỏ đảng CS Việt Nam rất phân hoá trong nội bộ và cũng kiệt quệ về cả trí tuệ lẫn quyết tâm. Không nên vì thấy nó đàn áp hung bạo mà tưởng nó mạnh.

Cách đây hai tháng ai có thể nghĩ là các chế độ Ben Ali và Mubarak sắp sụp đổ? Những gì vừa xảy ra chỉ nhắc lại một lần nữa một đặc tính chung của mọi chế độ độc tài bạo ngược, đó là cho tới ngay trước khi sắp sụp đổ chúng vẫn tỏ ra rất vững vàng. Nhưng chúng là những chế độ rất không bình thường và có thể chết một cách rất đột ngột.

Yemen: Dân chúng vùng dậy đòi thay đổi chế độ của lãnh tụ Ali Abdullah Saleh. AFP
Yemen: Dân chúng vùng dậy đòi thay đổi chế độ của lãnh tụ Ali Abdullah Saleh. AFP

Nhắc đến Việt Nam, có lẽ công luận không khỏi nêu lên một so sánh trong bối cảnh nhiều ý nghĩa hiện nay. Đó là cuối năm ngoái, một thanh niên có học tên Mohamed Bouazizi vì tình trạng bất công xã hội không tìm được việc làm nên phải đi bán hoa quả, nhưng rồi bị cảnh sát tát tai, làm nhục, tịch thu phương tiện sinh nhai là nguồn sống duy nhất của gia đình.

Bị uất hận trong cảnh bất công chồng chất, chàng trai người Tunisia khốn khổ ấy mượn ngọn lửa kết liễu đời mình trước Trụ Sở TP Sidi Bouzid vào ngày 17 tháng 12 năm ngoái như một hình thức phản ứng hành động bất công cùng cực của xã hội. Và Bouazizi 29 tuổi trở thành Thánh Tử Đạo trong tâm trí mọi người, tiêu biểu cho Cuộc Cách mạng Hoa Lài ở Tunisia làm sụp đổ chế độ độc tài Zin el Abidine Ben Ali, mở đường cho “Hương Lài” lan toả Bắc Phi, Trung Đông và rồi Á Châu hiện nay – tức tại Trung Quốc.

Họ đã không để cái chết của Bouazizi trở thành một hàng chữ nhỏ trong bản báo trạng ngàn trang của tội ác độc tài. Họ đã biến nó thành những khẩu hiệu giương cao cho cả thế giới thấy: Chết có ý nghĩa hơn là sống vô nghĩa.

Blogger Dân Làm Báo
Thì tại Việt Nam, cộng đồng mạng chú ý đến tin ngắn do các báo trong nước loan tin vào trưa ngày 17 tháng 2 vừa rồi, về vụ một một công dân và chiếc xe máy cuả người này bốc cháy trước Ủy ban Nhân dân thành phố Đà Nẵng. Người này sau được xác định danh tánh là Phạm Thành Sơn 31 tuổi, kỹ sư công nghệ thông tin. Giơí blogger chỉ ra những điểm vô lý nơi các bản tin cuả báo chí trong nước đã đưa; trái lại họ cho rằng anh này mượn ngọn lửa thấp sáng thân xác mình ngay trước UBND TP Đà Nẵng để bày tỏ sự uất ức, căm phẫn khi giới cầm quyền “vô cảm” trước mọi khiếu nại về hành động cưỡng chiếm đất đai, nạn tham nhũng.

Blogger Dân Làm Báo phổ biến bài “Từ Mohamed Bouazizi Đến Phạm Thành Sơn” với nhận xét:
Bất cứ nơi nào có sự tập trung đông đảo dân chúng là cảnh sát TQ được điều động đến ngay. AFP
Bất cứ nơi nào có sự tập trung đông đảo dân chúng là cảnh sát TQ được điều động đến ngay. AFP
Từ một vùng đất xa xôi, những người dân Tunisia đã quyết định không thể để ngọn lửa Bouazizi trở thành ngọn khói mờ ảo, vô danh, mất hút trong bóng đêm của lịch sử buồn bã.

Họ đã biến những nỗi đau đớn, rát bỏng, uất hờn của Bouazizi thành ánh sáng lịch sử chiếu rạng cả cõi Trung Đông. Họ đã không để cái chết của Bouazizi trở thành một hàng chữ nhỏ trong bản báo trạng ngàn trang của tội ác độc tài. Họ đã biến nó thành những khẩu hiệu giương cao cho cả thế giới thấy: Chết có ý nghĩa hơn là sống vô nghĩa.

Những gì xảy ra ở quãng trường Giải Phóng của thành phố Cairo đã đủ để cho thấy kết quả cuối cùng là sức mạnh cộng hưởng vô song của hàng trăm ngàn con người nhỏ bé, yếu đuối, từng sợ hãi và nhu nhược trước cường quyền
Và họ đã không chết nhưng đã được bắt đầu sống một cuộc đời có ý nghĩa. Chính họ đã làm cho ngọn lửa Bouazizi đạt được trọn vẹn ý nghĩa của nó.

Còn chúng ta và ngọn lửa Phạm Thành Sơn?
Quyết định nằm ở mỗi người. Tự do có giá phải trả. Freedom is not free. Những bài học của Tunisia, Ai Cập đã quá đủ để cho chúng ta thấy sự kỳ diệu của lịch sử chỉ xảy ra trong tích tắc so với chiều dài của nó. Những gì xảy ra ở quãng trường Giải Phóng của thành phố Cairo đã đủ để cho thấy kết quả cuối cùng là sức mạnh cộng hưởng vô song của hàng trăm ngàn con người nhỏ bé, yếu đuối, từng sợ hãi và nhu nhược trước cường quyền.

Chỉ có khác là một ngày họ quyết định đi theo tiếng gọi, không phải của ai khác, mà là tiếng gọi từ con tim và lương tâm của chính họ, từ nhịp đập của mạch máu yêu nước đang sùng sục thúc hối. Họ bước khỏi căn nhà ảm đảm và mang theo ngọn lửa của Mohammed Bouazizi hừng hực sáng trong tâm hồn.
Và họ đã tìm thấy được ánh sáng Tự Do.
Thanh Quang, phóng viên RFA

KHỐI 8406 KÊU GỌI HƯỞNG ỨNG "CUỘC CÁCH MẠNG HOA LÀI" ĐỨNG LÊN VIỆT NAM ƠI!

Đứng Lên Việt Nam!
Đứng Lên Việt Nam!

Hôm 21-2, Khối 8406 phổ biến một Bản Tuyên bố và Kêu gọi đến người dân trong và ngoài nước nhân phong trào cách mạng dân chủ đang trên đà lan rộng tại Bắc Phi, Trung Đông và cả Á Châu.

Dân chúng Yemen vùng dậy đòi thay đổi chế độ của lãnh tụ Ali Abdullah Saleh hôm 18/2/2011.
Đã lan sang châu Á
Trong bối cảnh làn sóng nhân quyền dân chủ của thế kỷ 21 tiếp tục làm chấn động thế giới Ả Rập, đặc biệt là sau 2 cuộc nổi dậy thành công của người dân tại Tunisia và Ai Cập, và đang lan tỏa tới Á Châu – cụ thể là tại Trung Quốc, thì Khối 8406, qua Bản Tuyên Bố, bày tỏ sự ủng hộ công cuộc đấu tranh đó và kêu gọi người dân VN theo chân “Cuộc Cách Mạng Hoa Lài” vốn phát xuất từ Tunisia.
Một thành viên trong Ban Đại Diện của Khối 8406, LM Phan Văn Lợi, từ Huế giải thích lý do tổ chức dân chủ này đưa ra Bản Tuyên Bố:
“Các cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông đã thổi một luồng gió tới những nước đang bị ách độc tài, nhất là độc tài CS. Sự thành công của dân chúng ở đó lật đổ các chế độ độc tài mà so với VN còn thua kém, thì chính những thành công đó đã làm cho người dân VN rất phấn khởi và đầy hy vọng.
Chúng tôi biết rằng người dân VN, sau hơn 60 năm bị ách CS với đủ thứ sự tàn hại hiện đang khao khát muốn thấy đất nước ngày càng tự do hơn. Cho nên chúng tôi nhân cơ hội thành công ở Bắc Phi và Trung Đông nói lên trước hết nhận định của chúng tôi về các biến cố đó.
Thứ hai là lời kêu gọi của chúng tôi gởi tới toàn dân, toàn giới trẻ, mọi tầng lớp trí thức và dân sự, đến các đảng viên CS nói chung, bộ Chính trị nói riêng cũng như đồng bào VN hải ngoại cùng thân hữu của tự do dân chủ.”
Cũng từ Huế, một thành viên chủ chốt khác của Khối 8406, LM Nguyễn Văn Lý, nhân tiện cho biết thêm 2 lý do để Khối 8406 đưa ra Bản Tuyến Bố này:
“Làn sóng chống độc tài và đòi dân chủ đã thực sự lây lan đến Trung Quốc và Việt Nam rồi. Tuy nhiên mức độ tác động như thế nào thì những nước CS còn lại chịu ảnh hưởng khác với các nước khác. Bởi vì các nước CS có một hệ thống độc tài toàn trị chặt chẽ hơn, sâu sắc hơn và do đó khó bị lung lay hơn.
Nhưng chắc chắn phong trào dân chủ này có ảnh hưởng đến tình hình ở TQ và VN. Vì vậy Khối 8406 nhân cơ hội này nhắm 2 mục đích: Thứ nhất là chúc mừng cho các dân tộc đã có thể chuyển đổi được số phận của mình như Tunisia và Ai Cập – diễn tiến khuyến khích các nước còn lại trong hệ thống Bắc Phi và Trung Đông.
Các cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông đã thổi một luồng gió tới những nước đang bị ách độc tài, nhất là độc tài CS.
LM Phan Văn Lợi

Thứ hai, nhân cơ hội đó, Khối 8406 nhắn gởi đến đồng bào VN rằng cơ hội đang nằm trong tầm tay của toàn dân, để toàn dân hãy mạnh dạn giành lấy quyền dân chủ của mình.”
Kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải thuộc Ban Đại Diện Lâm Thời Khối 8406 nêu lên những khác biệt giữa VN và Tunisia, Ai Cập, nhưng ông vẫn tin tưởng vào chính nghĩa:
“Đối với tình hình VN thì nó cũng có những điểm giống và điểm khác so với 2 nước Tunisia và Ai Cập. Giống ở chỗ khát khao đòi tự do và dân chủ của các dân tộc – các dân tộc đều căm phẫn chế độ độc tài. Nhưng khác nhau ở chỗ là dù sao đi chăng nữa, các nước kia đã có đối lập được công nhận trong Quốc Hội trong khi VN và tất cả nước CS khác thì họ đặt những người đối lập ra ngoài chính trường. Cho nên dân tộc VN gặp khó khăn hơn.
Tuy nhiên Khối 8406, và nói chung những người đấu tranh cho dân chủ VN, đều tin tưởng rằng Tunisia, Ai Cập hôm nay chính là VN ngày mai. Điều đó sẽ đến,thời cơ dân chủ sẽ đến với dân tộc VN vì đấy là quy luật, là nội dung của thời đại. Dù nhà cầm quyền CSVN có dùng trăm phương ngàn kế để ngăn chận làn sóng đấu tranh cho dân chủ thì cuối cùng họ cũng sẽ bị quật ngã trước sự đấu tranh của dân tộc và sự ủng hộ của quốc tế.”
Quy luật chung của thời đại
LM Phan Văn Lợi cũng lưu ý tới quy luật chung của thời đại, xu hướng chung của thế giới như vừa nói, một ngày nào đó, sẽ diễn ra trên quê hương VN:

“Những sự kiện đa diện tại Bắc Phi và Trung Đông cũng như các diễn biến trước đây vào năm 1989- 91 tại Đông Âu đã cho mọi người thấy rằng không có chế độ độc tài nào mà tồn tại lâu dài cả.
Trong Đệ Nhị Thế Chiến, chế độ độc tài phát-xít Hitler rồi phát xít Ý, quân phiệt Nhật đã lần lượt sụp đổ. Rồi đến tất cả chế độ CS Đông Âu sụp đổ.Bây giờ các chế độ độc tài trong thế giới Hồi giáo cũng lần lượt sụp đổ. Đó là quy luật chung của thời đại, xu hướng chung của thế giới.
Cho nên chúng tôi tin rằng xu hướng chung ấy, một ngày nào đó, sẽ được thể hiện trên đất nước VN của chúng ta, cũng như tại TQ. Bởi vì chúng ta cũng biết rằng mấy ngày hôm nay, bên TQ cũng có những lời kêu gọi làm cuộc Cách mạng Hoa Lài như ở Tunisia.”
Theo LM Nguyễn Văn Lý thì ngọn lửa dân chủ đang lan toả mạnh mẽ sẽ ảnh hưởng tới sự chuyển biến từ độc tài sang dân chủ tại quê hương VN:
“Thật sự VN chưa có đủ điều kiện để có thể tiến hành cuộc cách mạng như Tunisia và Ai Cập. Nhưng chắc chắn ngọn lửa dân chủ này đang lây lan. Bằng chứng là ở VN hiện nay có biểu tình ở từng địa phương mang tính tự phát, ở quy mô nhỏ. Rồi cũng có những cuộc biểu tình, tuy chưa đông lắm, nhưng đã nổ ra ngay giữa Saigon. Thí dụ như cuộc biểu tình trong ngày 21, 22 và 23 tháng này tại Saigon.
Việc rải các biểu ngữ, khẩu hiệu để đòi tự do dân chủ là dấu hiệu VN cũng muốn đốt lên ngọn lửa dân chủ tiếp sức với ngọn lửa dân chủ đang bùng cháy tại Bắc Phi và Trung Đông.
LM Nguyễn Văn Lý

Rồi việc rải các biểu ngữ, khẩu hiệu để đòi tự do dân chủ, đòi tẩy chay bầu cử Quốc Hội sắp tới, đòi VN phải có đa nguyên đa đảng. Những khẩu hiệu này đang được rải khắp toàn cõi VN, đặc biệt là ở những vùng lớn như Hà Nội, Saigòn, rồi Nghệ An, Hà Tĩnh, Huế, vùng Tây Nguyên, Cam Ranh, Nha Trang…
Đâu đâu cũng có những biểu ngữ như vậy trong một tuần vừa qua. Đó là dấu hiệu VN cũng muốn đốt lên ngọn lửa dân chủ tiếp sức với ngọn lửa dân chủ đang bùng cháy tại Bắc Phi và Trung Đông.”
Các thành viên đại diện Khối 8406 tin rằng lời kêu gọi của Tổ chức này sẽ đáp ứng khát vọng của người dân Việt, đáp ứng sự thao thức chung của mọi thành phần xã hội VN, kể cả những đảng viên CS, để họ ý thức rằng ách độc tài toàn trị còn đang đè nặng trên quê hương, dân tộc.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Hãy Cùng Nhau đi bộ cho một Việt Nam Dân chủ

Kính thưa quý vị, 
Chỉ trong vòng 2 tháng mà nhân dân 2 nước Tunisia và Ai Cập đã tháo bỏ gông cùm độc tài trên cổ của họ. Nhân dân nước Libya cũng đang dành được chiến thắng trên chính quê hương yêu dấu của mình. Bằng lòng can đảm, bằng sự quyết tâm của người dân,  những thành lũy độc tài, dã man tưởng chừng không bao giờ lay chuyển đã mau chóng sụp đổ.
Trong cơn bão dân chủ, nhân quyền nầy, Cộng sản Việt Nam không phải ngoại lệ và cũng không thể là ngoại lệ. Đây là dịp may cho dân tộc để đạp đổ chế độ độc tài, bán nước ít tốn kém xương máu nhất. 
Chúng tôi thiết tha kêu gọi Sinh viên, Học sinh, và Cô Bác Anh Chị Việt Nam hãy tập họp đi bộ cho quê hương đất nước của chúng ta. Chương trình rất đơn giản như sau: 
- Ở Hà Nội: xin đi bộ quanh Hồ Gươm. Đi một mình hay đi từng nhóm nhỏ như đi tập thể dục. Không hô hào, không tỏ thái độ gì, cứ đi bộ và nhìn nhau, hiểu nhau. 
- Ở Sài gòn: Đi bộ dọc theo đại lộ Lê Lợi từ chợ Bến Thành đến tòa nhà Hạ Viện cũ. Cũng đi một mình hay đi từng nhóm nhỏ như đang đi mua sắm. Tập họp đi càng lúc càng đông.
Ở hai khu vực trên, bình thường cũng có nhiều người đi bộ, Việt Nam lẫn ngoại kiều, nên Việt cộng không thể bắt tội gì. Chúng ta cứ im lặng đi bộ, nhìn nhau và hiểu nhau. Khi mổi ngày một đông, quần chúng sẽ có một sức mạnh và tự nhiên chúng ta sẽ có tiếng nói. 
Kính thưa quý vị, 
Những kẻ độc tài, những kẻ bán nước không thể nào tự dưng đè đầu cởi cổ dân tộc Việt Nam từ năm nầy qua năm khác được. Chỉ có chúng ta mới cứu được đất nước, dân tộc chúng ta. Nương theo  làn sóng Tự do, Dân chủ hiện nay, đây là cơ hội ngàn năm một thuở để chúng ta tháo bỏ gông cùm cộng sản, để xây dựng một đất nước Dân chủ, Tự do.
Kính xin quý vị ủng hộ lời kêu gọi của chúng tôi bằng cách chuyển thư nầy tới nhiều người và khuyến khích bạn bè, thân nhân cùng nhau đi bộ cho quê hương đất nước.

Xin chân thành cám ơn quý vị,
Nhóm Thanh Niên Dân Chủ Việt Nam.

Hãy Cùng Nhau Xuống Đường Vào Ngày Thứ Bảy, 26/02/2011

Trước "Lời Tuyên Bố và Kêu Gọi" của Nhóm 8406 đã ký vào thứ Hai, ngày 21/02/2011, mà linh mục Nguyễn Văn Lý, linh mục Phan Văn Lợi, KS Đỗ Nam Hải, GS Nguyễn Chính Kết, và Trung Tá Trần Anh Kim chủ trương.  Kế đến, lời kêu gọi "Hãy Cùng Nhau Đi Bộ Cho Một Việt Nam" vào ngày 24/02/2011, do Nhóm Thanh Niên Dân Chủ Việt Nam chủ trương.  Hôm nay 25/02/2011, chúng ta đã thấy "Lời Kêu Gọi Toàn Dân Xuống Đường Cứu Nước" của bác sỹ Nguyễn Đan Quế, đại diện cho Cao Trào Nhân Bản.  Có lẽ đây không phải là sự trùng hợp cho 3 lời kêu gọi trong tuần, mà đã là một sự sắp sẵn cho cuộc buổi tình phải xảy ra vào ngày 26/02/2011. 
26/02/2011 có thể là ngày hội lớn của toàn dân, cùng đi bộ xuống đường biểu tình tại những thành phố lớn.  Qúy anh chị em hãy ra đường đi bộ thật đông vào ngày này, hãy nắm bắt thời cơ bằng ánh mắt.  Bảo đảm bọn công an sẽ không đủ nhân sự để có thể trải rộng tất cả các địa bàn mà dân chúng có thể tụ tập đông đảo, thực hiện một cuộc biểu tình lớn.  Dự trù mang theo khăn ướt và bao ny-lông để có thể tránh lựu đạn cay, nhớ vận động đồng bào chung quanh hỗ trợ cho cuộc biểu tình, sẽ có thể bám trụ lâu dài được.
Đồng bào hải ngoại có thể điện thoại về cho thân nhân đi bộ vào ngày này, và khi cuộc xuống đường lên đến hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn, thì tất cả cả tòa đại sứ, hay tòa lãnh sự của VC tại hải ngoại sẽ bị đồng bào ta bao vây, để tránh những sự tẩu tán tài sản của quốc gia.
Chúng ta nhất quyết không sợ vào giờ thứ 25 này, bọn cầm quyền VC mới là những tên phải sợ trước trào lưu của thế giới, chúng sẽ như những con chuột chạy thục mạng, chạy dưới cống rãnh trong năm con mèo này.  Đây cũng là giờ phút công an và bộ đội đứng về phía người dân. Các anh công an và bộ đội, các anh như đám lục bình trôi trên sông, rễ của các anh mấy chục năm qua không bám vào đất, vào dân, thì đây là cơ hội cho các anh bám rễ vào dân.  Chỉ có dân mới thật sự che chỡ và bảo vệ cho các anh, hãy can đảm mà vứt bỏ đi bỗng lộc mà Đảng đã đút lót cho các anh, để các anh phục vụ cho chúng.  Sống trên đời cần có lý tưởng vì dân vì nước, phục vụ dân, không nên sống hèn để phục vụ Đảng.  Hãy tránh xa những đồng tiền xương máu của Đảng, lương tâm các anh sẽ bớt cắn rứt. 
Nhất định chúng ta phải thắng trận này.

Dân Tộc - Đảng Cộng Sản: Hòa Giải Với Ai ?

Đảng Cộng sản vừa quỷ quyệt, vừa ma quái, vừa dối trá, với một guồng máy tuyên truyền rả rích ngày đêm để đồng hóa “Đảng” với Dân Tộc với Tổ Quốc. Mặt khác lại xử dụng một guồng máy công an sẵn sàng xuống tay đàn áp mọi khác biệt để trói chặt Dân Tộc và Tổ Quốc Việt Nam trong gọng kềm bạo lực của “Đảng”.
 
Ở hải ngọai, để giữ gìn mảnh đất tự do, 36 năm qua người Việt tỵ nạn đã duy trì một lập trường dứt khóat không chấp nhận cộng sản. Lập trường này đã giúp xây dựng được một Cộng đồng Người Việt Tự Do vững chắc luôn hướng về Quốc Nội, sát cánh cùng đồng bào trong nước đấu tranh để giải thể chế độ cộng sản. Đây là mặt tích cực.
 
Mặt tiêu cực là từ định kiến cá nhân (hay tổ chức) một số người lại xây dựng những lập trường cá nhân (hay tổ chức). Phương cách đấu tranh dựa trên định kiến, một đôi khi người đấu tranh không phân biệt được đâu là dân tộc đâu là đảng Cộng sản. Nếu chúng ta chưa phân biệt được đâu là dân tộc đâu là đảng Cộng sản, chúng ta sẽ còn tiếp tục tự trói chúng ta và càng ngày càng xa cách dân tộc đang tiếp tục quằn quại trong gông cùm của bạo quyền cộng sản.
 
Hai bài “Xuân Hòa Giải Dân Tộc” và “Đôi Điều Tâm Sự Về Bài Viết “Xuân Hòa Giải Dân Tộc” ?” đã nhận được rất nhiều góp ý của bạn đọc khắp nơi, bài này xin đựơc làm rõ hơn một số vấn đề.
 
Hòa Giải Hòa Hợp là gì ?
 
Hòa giải và hòa hợp là hai cụm từ khác nhau diễn tả hai hành động khác nhau. Hòa giải là đi tìm đồng thuận từ mọi bất đồng, mọi khác biệt, mọi tranh chấp.
 
Tin tưởng, lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau không phải chỉ là căn bản của sinh họat dân chủ mà cũng là phương tiện để hòa giải mọi vấn đề. Khi đã hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau chúng ta mới có thể hòa hợp để cùng hướng về tương lai.
 
Trên bình diện dân tộc, hòa giải để hòa hợp là quá trình chấp nhận sự thật để giảm thiểu phân hóa xã hội và cùng hướng về tương lai. Quá trình này tiến hành liên tục qua nhiều giai đọan như đã được trình bày trong bài “Xuân Hòa Giải Dân Tộc”. Vì thế hòa giải và hòa hợp dân tộc là nhu cầu thiết yếu khi cuộc đấu tranh của chúng ta đang bước sang một giai đọan mới giai đọan Vận Động Quần Chúng nổi dậy giải thể chế độ cộng sản và để xây dựng một Việt Nam Tự Do Dân Chủ.
 
Hòa Hợp Hòa Giải với Đảng Cộng Sản ?
 
Người cộng sản thường tuyên truyền hãy hòa hợp trước rồi mọi việc sẽ hòa giải sau. Nhưng với chủ trương tiêu diệt đối lập, lịch sử đã chứng minh hòa hợp với đảng Cộng sản là chọn đường chết, đường tù đày hay đừơng làm thân nô lệ. Cuộc đấu tranh cho dân chủ vì thế không chấp nhận việc cá nhân hay tổ chức thương lượng với đảng Cộng sản để phân chia quyền lực (ảo). Xin xem phần cuối của bài “Xuân Hòa Giải Dân Tộc”.
 
Hòa Giải Hòa Hợp với Đảng Cộng Sản ?
 
Có lập luận cho rằng đảng Cộng sản cần nhận và xin lỗi thì dân tộc sẽ tha thứ. Bài “Xuân Hòa Giải Dân Tộc” chứng minh đảng Cộng sản không có một chút thiện chí nào để nhận tội mà họ đã đang và sẽ tiếp tục gây ra cho dân tộc. Các tội ác như Cải cách ruộng đất, Diệt chủng Mậu Thân 1968, và nhiều tội ác khác, ngày nay vẫn còn bị che đậy. Chính lãnh đạo cộng sản biết rõ khi họ đưa sự thực ra ánh sáng thì tự nó cũng sẽ dẫn đến sự cáo chung của chế độ. Chính vì vậy họ tiếp tục ngụy tạo lịch sử và tuyên truyền dối trá.
 
Cộng sản là tội ác vì thế không thể hòa giải hay chấp nhận tội ác. Hồ chí Minh và tập đòan lãnh đạo cộng sản (xưa và nay), chính là những người đã, đang và sẽ tiếp tục gây ra tội ác họ sẽ phải nhận phán xét từ lịch sử và từ dân tộc.
 
Đảng Cộng sản không hợp pháp trong thể chế đa đảng
 
Chủ trương và Cương lĩnh của đảng Cộng sản là bạo lực cách mạng, là độc quyền đảng trị. Vì thế tại các quốc gia dân chủ đảng Cộng sản đã bị cấm họat động hay bị đặt ngòai vòng pháp luật, tương tự trong trường hợp Việt Nam Tự Do.
 
Đó là chưa kể cộng sản đã gây ra biết bao tội ác. Do đó cũng tương tự như Đông Âu và Sô Viết, chế độ cộng sản phải bị giải thể.
 
Nhiều đảng viên cộng sản ngày nay đã bàn đến việc tách đảng Cộng sản ra thành hai hay thành nhiều đảng nhỏ chính là vì những người này đã nhận ra cộng sản là tội ác và chủ trương của đảng này không thể được chấp nhận trong sinh họat dân chủ tương lai. Cũng như mọi công dân khác các đảng viên này sẽ có quyền tự do sinh họat chính trị trong vòng luật pháp quốc gia.
 
Có cần hòa giải dân tộc hay không ?
 
Một bạn đọc góp ý : “Thực ra không có việc hòa giải dân tộc, vì dân tộc không bất hòa với chúng ta người trong hay ngoài nước, mà giữa những người theo chủ nghĩa đấu tranh giai cấp và dân tộc. Như Đức Huỳnh Giáo Chủ đã nói trong lúc ngài huy đông người dân chống Pháp và thực hiện chương trình chính trị hóa quốc dân, ngài nói dân tộc Việt nam cần giải trừ sự thống trị cùa ngoại xâm vì mọi người dân đều là dân bị trị cả, thế nhưng đáng cộng sản thực hiện cuộc đấu tranh giai cấp ngay trước khi đất nước độc lập, thời gian đấu tố xảy ra ở Nghệ An Hà Tình gọi Sô Viết Nghệ Tỉnh gây nên cái chết cho hàng trăm ngàn địa chủ, cuối cùng Hồ phải thủ nhận đó là sự sai lầm.” Góp ý trên cũng tiêu biểu cho suy nghĩ của nhiều bạn đọc. Giữa đại đa số các thành viên trong cộng đồng dân tộc quả thực không có bất hòa hay hận thù. Chúng ta chỉ có những khác biệt do chiến tranh và phân hóa ý thức hệ do cộng sản tạo ra.
 
Một thí dụ điển hình là ông Trần Văn Thiêng một tù nhân chính trị với 26 năm tù đày. Khi vừa được thả một mặt đã báo động cho thế giới như sau :“Nhân đây tôi xin báo động với công luận thế giới là hiện nay họ đối xử với tù nhân nói chung và bệnh tù nói riêng rất là ác độc. Bây giờ nếu thế giới muốn biết VN có nhân đạo hay không thì cứ đi tới thăm nghĩa địa của trại Z30A thì sẽ thấy mộ nhiều hơn nấm.” Mặt khác ông chia sẻ suy nghĩ về: "Nền dân chủ thật sự không có kẻ thắng người thua, tất cả người dân Việt Nam đều hưởng lợi và sẽ không có sự trả thù trong chính trị".
 
Tư tưởng của ông Trần Văn Thiêng có phải chính là nhờ xây dựng dựa trên quan niệm sống bao dung, hoà đồng của cộng đồng dân tộc Việt Nam . Quan niệm này dựa trên tình cảm, tránh bất đồng, tránh tranh chấp “lấy tình thương xóa bỏ hận thù” và “đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay cường bạo”.
 
Trên mạng Tin Tức Hằng Ngày, từ Nha Trang bạn đọc Hồng Lan góp ý như sau: “Nếu đòi hoà giải dân tộc là một chính sách thực-sự-được-thi-hành của đảng CSVN thì đó là ảo tưởng. Nhưng nếu chúng ta tìm cách hoà giải, hoà hợp với những cá nhân bên kia chiến tuyến, “bên kia” của ý thức hệ và nhận thức thì lại hoàn toàn khả thi. Một người bị tuyên truyền quá thiên lệch (dù thuộc bên nào) thì cũng không phải là người sẵn-sàng-hoà-giải. Cho nên, kiên trì vận động, thuyết phục nhau luôn là cần thiết.
 
Bạn đọc Montaukmosquito lại góp ý: “Nói về dân chúng, hòa giải đã xong từ lâu rồi. Mạng talawas, tiền vệ, dân luận x-cafe là những bằng chứng trên mạng. Đời thường cũng thế, Nguyễn Khải kể về tiếp xúc với giới văn nghệ miền Nam từ hồi xa xưa. Tới thế hệ của tôi chả còn gì để hòa giải. Bạn bè bên vàng bên đỏ đủ cả, có dịp vẫn chén chú chén anh như thường.”
 
Từ Nha Trang bạn đọc Hồng Lan trả lời góp ý của bạn đọc Montaukmosquito như sau: “Thật đáng mừng là một bộ phận người Việt đã có thể bắt tay nhau hòa giải. Nhưng thực tế, đó mới chỉ là giới trí thức, người có học, có hiểu biết tình hình xã hội thực hòa giải. Chứ đại bộ phận nhân dân VN vẫn còn bị đảng CSVN dùng những băng khẩu hiệu về XHCN, về “chiến thắng vĩ đại 1975″, “giải phóng”… đẹp đẽ bịt mắt nên không biết đảng chia rẽ dân tộc (để dễ cai trị). Chúng tôi – những người yêu tự do trong nước, muốn hòa giải – sẽ làm hết sức để người người VN hiểu sự thật, tiến tới hoà giải, hòa hợp.
 
Chúng ta may mắn được sống trong thời đại của Thông tin Tòan cầu, hết sức dễ dàng để chúng ta có thể lắng nghe nhau và tôn trọng ý kiến của nhau. Và đúng như suy nghĩ của độc gỉa Hồng Lan, hòa giải dân tộc cần được xem là một quá trình chấp nhận sự thật để giảm thiểu phân hóa xã hội và cùng hướng về tương lai. Người đấu tranh cho dân chủ cần nắm vững quan điểm này và cố gắng từng bước thực hiện quá trình hòa giải dân tộc. Nghĩa là người đấu tranh cho dân chủ cần dựa trên sự thực lịch sử dùng lý luận ôn hòa để thuyết phục lẫn nhau, thuyết phục quần chúng.
 
Có hòa giải, dân tộc mới hòa hợp và như thế mới tổng hợp được sức mạnh của quần chúng để đồng lòng vùng lên giành lại các quyền tự do đã bị đảng Cộng sản cướp mất từ 60 năm nay.
 
Những người lãnh đạo phong trào dân chủ cần nhận lãnh trách nhiệm hòa giải dân tộc, hôm nay để hướng dẫn quần chúng đứng lên và ngày mai để xây dựng một Việt Nam Tự Do. Vai trò những người lãnh đạo phong trào hôm nay và đất nước ngày mai không phải đứng ra nhận tội ác do đảng Cộng sản gây ra. Họ chỉ nhận lãnh trách niệm làm sáng tỏ sự thật để hòa giải dân tộc.
 
Như vậy đấu tranh cho hòa giải dân tộc chính là đấu tranh để giải thể chế độ cộng sản. Và ngược lại cuộc đấu tranh để giải thể cộng sản chính là để chính thức hòa giải dân tộc. Đây cũng là quá trình để xây dựng nền tảng cho một thể chế tự do dân chủ.
 
Nói rõ hơn hòa giải hòa hợp dân tộc là nền tảng để tập trung nội lực cùng đứng lên giải thể chế độ cộng sản và bắt tay xây dựng một Việt Nam Tự Do mai sau. Chính đảng Cộng sản đang sợ việc hòa giải hòa hợp dân tộc sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản tại Việt Nam .
 
Hòa Giải Giữa Những Người Đấu Tranh Cho Dân Chủ
 
Như đã nói bên trên cũng cùng đấu tranh giải thể chế độ cộng sản, nhưng mỗi người, mỗi tổ chức lại xây dựng dựa trên những định kiến để đề ra những lập trường khác biệt, và chỉ cần những khác biệt nho nhỏ là chúng ta thẳng tay công kích lẫn nhau tạo mất đòan kết liên tục tồn tại trong sinh họat của cộng đồng chúng ta trong suốt 35 năm qua. Nhiều khi công kích nhau chỉ vì cảm tính thay vì lắng nghe, tìm hiểu và tôn trọng lẫn nhau.
 
Việc này nay lại lan rộng trên cộng đồng mạng. Một cộng đồng bao gồm nhiều người sống trong nước cũng như tại hải ngọai. Một cộng đồng với nhiều người trước đây sống trên hai “chiến tuyến” khác nhau. Trong bài “Đôi Điều Tâm Sự Về Bài Viết “Xuân Hòa Giải Dân Tộc” ?”, người viết đã đưa ra một số những thí dụ điển hình và cụ thể để chỉ ra phương cách đấu tranh dựa trên định kiến và lập trường cá nhân (hay tổ chức) là không còn thích hợp.
 
Cũng những chuyện xảy ra ở Trung Đông, người thì cố gắng chứng minh là bất bạo động, người khác thì cho rằng kết quả của một cuộc cách mạng bạo động. Thử nghĩ nếu những người xuống đường biểu tình đều có những suy nghĩ trái chiều như vậy thì họ sẽ quay sang đánh nhau đến chết thay vì đồng tâm hợp lực để lật đổ bạo quyền.
 
Sự thành công của một cuộc cách mạng thiếu lãnh đạo, như đã xảy ra tại Trung Đông là một sự phân công uyển chuyển của khối quần chúng mang quyết tâm giành lại chính quyền. Khó cho chúng ta nhìn thấy hết những nỗ lực trước khi cuộc biểu tình nổ ra và trong khi cuộc biểu tình tiến hành. Nhìn chung đa số quần chúng là ôn hòa. Thành phần ôn hòa giữ vai trò vận động, điều hành cuộc biểu tình và hòa giải hay thương lượng với công an và quân đội để tránh chuyện súng nổ. Nhưng khi súng đã nổ, máu đã đổ, xung đột đã xảy ra là thời điểm của người bạo động, nếu cần sẽ họ là những người hy sinh để đa số quần chúng tiến lên hòan thành sứ mạng lịch sử.
 
Vì bạo quyền cộng sản sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực. Nên chủ trương ôn hòa, bất bạo động và quyết tâm của quần chúng cách mạng sẽ giảm thiểu xương máu mà cuộc cách mạng phải trả. Nhưng chấp nhận cách mạng là chấp nhận hy sinh và Tổ quốc sẽ muôn đời ghi nhớ.
 
Phương cách đấu tranh dựa trên định kiến và lập trường cá nhân (hay tổ chức) nói trên liên tục tạo ra một tình trạng phân hóa, mất đòan kết trong cộng đồng của chúng ta. Cuối cùng cũng đều là những người chống cộng lại quay ra xem nhau như kẻ thù trong khi đảng cộng sản vẫn tiếp tục cầm quyền.
 
Nếu phương cách đấu tranh dựa trên định kiến và lập trường vẫn tiếp tục thì Việt Nam khó giành lại quyền tự quyết dân tộc và nếu có giành lại đựơc từ tay cộng sản thì Tự Do Dân chủ cũng sẽ không bao giờ đến với dân tộc Việt Nam .
 
Để giảm thiểu tiêu cực nêu trên, để dồn nỗ lực đối kháng cộng sản, người Việt dân chủ cần dựa trên sự thực lịch sử dùng lý luận ôn hòa để thuyết phục lẫn nhau, thuyết phục quần chúng. Đây chính là là nỗ lực hòa giải dân tộc và hóa giải cộng sản. Nỗ lực này cần tiếp tay đẩy mạnh khi cuộc đấu tranh của chúng ta đang bước sang một giai đọan mới giai đọan Vận Động Quần Chúng nổi dậy giải thể chế độ cộng sản xây dựng một Việt Nam Tự Do Dân Chủ.
 
Kết Luận
 
Cuộc cách mạng tại Tunisia và tại Ai Cập như một cơn bão của quần chúng đứng lên quét sạch chế độ độc tài. Tinh thần cách mạng quần chúng đang lan sang các quốc gia Trung Đông, Phi Châu và Á Châu. Tinh thần ấy đã đến với dân tộc Trung Hoa, rồi dân tộc Việt Nam để sửa sọan cho ngày Tòan Dân đứng dậy giải thể chế độ cộng sản.
 
Bài học lớn nhất từ Tunisia và Ai cập là thiếu lãnh tụ nhưng quần chúng lại thống nhất một ý chí quyết tâm giải thể độc tài.
 
Cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam cũng thế không lãnh đạo, cá nhân đòan thể thiếu đòan kết, vì thể không thể nào thống nhất trong cùng một tổ chức. Trong hòan cảnh thực tế này hòa giải hòa hợp dân tộc chính là chất keo gắn bó với nhau để thống nhất một ý chí. Ý chí đồng tâm vận động đồng bào cùng đứng lên giành lại chính quyền để giải thể chế độ cộng sản và xây dựng một thể chế tự do dân chủ.
 
Chất keo này cũng gắn bó chúng ta đứng cùng một phía, phân công nhiệm vụ, phân chia công tác để hòan thành sứ mạng lịch sử.
 
Ứơc mong bạn đọc đã nhận ra nhu cầu hòa giải và hòa hợp dân tộc (và cương quyết không bắt tay với đảng Cộng sản) là một nhu cầu bức thiết và không thể thiếu được trong quá trình vận động quần chúng đứng lên giải thể cộng sản xây dựng tự do.
 
Xin hướng về nhau, xin nói với nhau những lời hòa giải để ngày mới sẽ đến với Việt Nam quê hương của chúng ta.
 
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
23/2/2011

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Việt Nam: làm gì sau khi được bầu vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ?

G.S Vũ Quốc Thúc
-----------
Ngày 16 tháng 10 vừa qua , nước Việt Nam đã được bầu làm thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc . Đối với kẻ viết bài này , đây là một biến chuyển chính trị rất quan trọng , có lẽ còn quan trọng hơn cả việc nước ta đã được chấp nhận vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế ( W.T.O.) hay được Hoa Kỳ chuẩn cấp quy chế mậu dịch bình thường vĩnh viễn ( P.N.T.R ) . Tại sao ? Tại vì hai sự việc vừa kể chỉ mang lại cho ta lợi lộc trong chừng mức chúng ta có đủ khả năng khai thác những dễ dàng kinh tế và tài chánh mới đoạt được .Trái lại , việc nước ta được bầu làm Hội viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc với một đa số khá ngoạn mực ( 183 phiếu thuận , 0 phiếu chống trên tổng số 192 quốc gia hội viên ) mang lại cho dân tộc Việt một cơ hội rất thuận lợi để mở một trang sử mới đầy hứa hẹn . Với điều kiện là chúng ta biết đặt những quyền lợi tối thượng của đất nước lên trên mọi lợi ích riêng tư , mọi xu hướng tư vị , tư thù...