Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

Viết về: "Thà như giòng nước chảy"

Trong văn chương, ngoài những bài biên khảo, bình luận, xã luận khá dài về một vấn đề, một đề tài nào đó; và ngoài các tiểu thuyết, truyện dài với vô số sự kiện, nhân vật, hoàn cảnh,… ; ta cũng thường bắt gặp nhiều bài ngắn, khá ngắn, viết rất đơn sơ nhưng nội dung lại phong phú, ý tình tác giả được phơi bày khá sâu sắc mà với cái nhìn thoáng qua, ta không bắt được cái ‘cốt tủy’ tiềm ẩn trong đó, đôi khi ta còn nghĩ rằng đấy là những bài viết tầm phào, viết cho vui, viết giải trí cho qua thời gian. Tập ‘Thà như giòng nước chảy’, theo người viết thuộc loại nầy. Nhưng Trúc Giang không viết cho vui, không viết lấy có, không viết để ‘được là nhà văn’, để mong được văn đàn đón nhận. Trúc Giang đã viết với tất cả lắng đọng của tâm tình qua dòng đời ‘oan nghiệt’ từ lúc còn ở quê hương đến ngày qua xứ Đức, mượn qua Internet để trang trải ý tình mình. Thế giới Internet là thế giới ảo, những nickname trên Internet cũng là những người ‘ảo’, ảo trên màn hình nhưng không ảo nơi tâm tư tác giả. Trúc Giang mượn những cái ‘ảo’ đó để sống thật với mình, để trang trải mọi ưu tư, phiền muộn, mọi rung động của tâm tư, thần trí về mình, về người, về đời, về đất nước, quê hương. ‘Ảo’ mà trở thành ‘thật’ như cái tên của một người gắn liền vói cấu trúc xác thân  người đó. Điều nầy, Trúc Giang đã nói rõ nơi bài ‘An phận hay dũng cảm đối diện cuộc sống’ viết cho người bạn ảo Bến Xưa trên Net.

Lý do Trung Quốc đoạt nhiều huy chương Olympics

 - Hiến chương của tổ chức Thế Vận (Olympics) đề ra bảy nguyên tắc căn bản chi phối mọi hoạt động của tổ chức thể dục thể thao quốc tế này, trong đó điều thứ hai khẳng định “sử dụng thể thao như một phương tiện phát triển tình hòa ái giữa con người, với ý định để xiển dương một xã hội hòa bình quan tâm đến việc bảo tồn phẩm cách của con người.” 

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Bố sẵn sàng làm quả bom chờ NỔ

Phạm Xuân Trường

... “Có phải bây giờ anh mang đánh đĩ cả lòng tin”
Việt Phương

1.
Bốn nghìn năm bao bài học nhớ đời
Câu chuyện nỏ thần mới nguyên như cũ
Vua cả tin - dân nhầm minh chủ
Nay răng cắn môi, đồng chí hoá kẻ thù
Chó sói đã gửi ba chân vào hang thỏ
Thì chuyện gì sẽ phải xảy ra
Đồng chí ư! Tin đến ngây thơ
Sau nụ hôn má đầy nấm độc
Đã là rắn chẳng con nào không có nọc
Lời nhân sâm gan ruột tẩm nhân ngôn
Khoác áo thầy tu dao giắt sau lưng
Ngực đồng chí ròng ròng máu rỏ
Bốn nghìn năm rồi bốn nghìn năm nữa
Chó sói đội lốt cừu vẫn chó sói, con ơi!
Sông Bạch Đằng vẫn ngầu máu tươi
Cọc Bạch Đằng vẫn còn nhọn hoắt
Sóng gầm lên gươm khua ngựa thét
Đến hôm nay vẫn chưa hết căm hờn
Ải Chi Lăng và Mục Nam Quan
Từng ngọn cỏ vẫn là chiến luỹ...

Xin lỗi, tha thứ và cám ơn...

 xinloi XIN LỖI
1. Xin lỗi cho những lời hứa đã không thể nào thực hiện dẫu rằng biết sẽ làm cho ai đó thấy thất vọng...
2. Xin lỗi cho những phút vô tâm, thờ ơ với nỗi đau của bạn...
3. Xin lỗi vì những ích kỷ, những vụng về, những hiểu lầm của tôi đã làm phiền đến bạn.
4. Xin lỗi vì những lời nói, hành động dù vô tình hay cố ý đã làm tổn thương đến bạn hay bất cứ ai.
5. Xin lỗi vì nhiều lúc mình không giúp được bạn và về những điều mình muốn mà không dám làm...
6. Xin lỗi vì những lần bất hòa, những cãi vã, những mâu thuẫn,...
7. Xin lỗi bản thân vì đôi lúc chính mình khiến mình đau khổ và nghĩ xấu về người khác...
8. Xin lỗi vì đã cố gắng mà vẫn chưa làm được nhiều điều tốt đẹp cho cuộc đời, cho xã hội và cho Phật pháp.
9. Xin lỗi vì đã làm cho nhiều người thất vọng, hụt hẫng, mệt mỏi...
10. Xin lỗi vì đã quá khác, quá thay đổi, vì đã không thể làm khác được... Xin lỗi tất cả mọi người!!

Đất nước ăn trộm chó

Lê Quốc Quân 
 
Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng khác nào thằng bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó mất đến con chó thứ 4, Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật. 
Bọn cướp dùng dây phanh làm một cái thòng lọng và tung vào cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng

Peter W. Navarro & Greg W. Autry

Trong một cuộc di dân vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, Tàu đang biến cải toàn thể Phi Châu thành một thuộc địa mới. Tương tự như tây Phương đã làm trong thế kỷ 18 và 19—nhưng quyết liệt và với tầm cỡ lớn hơn nhiều—các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là “chư hầu” ở xa, để vừa giải quyết vấn nạn dân số quá đông, và vừa lấy được tài nguyên.
Daily Mail Online.

Trong khi các hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi, không cho Mỹ, Âu Châu, Nhật, và các xứ khác vào. Đây là một cái đinh nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới. Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.

Marcel Nguyễn đoạt huy chương bạc !


Marcel Nguyễn (Đức gốc Việt) đoạt huy chương bạc môn Thể Dục Dụng Cụ thế vận hội 2012.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Các nhà báo tự do ra tòa ngày 07.08.2012

Ông Phan Thanh Hải (trái) và Nguyễn Văn Hải Ông Phan Thanh Hải (trái) và Nguyễn Văn Hải là thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do
Các thành viên CLB Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày), Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải sẽ ra tòa ngày 7/8 vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Bộ Luật hình sự.

Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước

Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật - Tạ Phong Tần, Anhbasaigon - Phan Thanh Hải là những người yêu nước. Lòng yêu nước của các anh chị đã được thể hiện bằng hành động ngay từ những ngày đầu dân Việt xuống đường lên tiếng bảo vệ biển đảo và lãnh thổ Việt Nam vào năm 2007. Lòng yêu nước đã thể hiện qua tâm tư khắc khoải lo âu cho vận mệnh dân tộc được trang trải trên nhiều trang viết. 

Lòng yêu nước đó đã và đang bị giam cầm và ngày 7 tháng 8, 2012 tới đây, lòng yêu nước của các anh chị lại một lần nữa bị đem ra xử tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh – 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, Quận 1. 

Mỗi chúng ta – những người thiết tha với quê hương này – đều ấp ủ trong tim lòng yêu nước ấy, nung nấu dần theo năm tháng, mong mỏi tình yêu ấy được thoát ra khỏi lồng ngực, được tự do bày tỏ, được ôm lấy mảnh đất nghìn đời này mà yêu thương. 

Bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, Công Lý Sự Thật - Tạ Phong Tần, Anhbasaigon - Phan Thanh Hải chính là bỏ tù, bắt giam, xử án và kết tội lòng yêu nước của chính CHÚNG TA. 

Nghi vấn về cái chết của thân mẫu chị Tạ Phong Tần

Người dân -  Bình Phước
Từ lúc CSVN xuất hiện đến nay, dân oan, các tù nhân lương tâm, các nhà bất đồng chính kiến và tất cả những ai bị CSVN bách hại, hà hiếp đến sống dỡ, chết dỡ hoặc phải mất mạng thì không khi nào CSVN lại “ân cần bỏ tiền lo tòan bộ phí tổn cho đám tang” cũng như “lo liệu đất nghĩa trang” để chôn cất người bị nạn. Nhưng tại sao bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của nhà báo tự do – blogger Tạ Phong Tần, tự thiêu sau khu nhà Đảng ủy tỉnh Bạc Liêu lại là một ngọai lệ khi chị Tần đang bị CSVN giam cầm oan sai ?
Từ cái chết bất ngờ, đột ngột của bà Liêng trong khi bà hãy còn khỏe mạnh, dẻo dai cho thấy có nhiều hành vi ám muội của CSVN. Một chi tiết lớn là bà đã tự thiêu sau khu nhà Đảng ủy tỉnh Bạc Liêu. Tại sao bà chọn nơi này để tự thiêu? Bà con lối xóm không ai dám hé môi nửa lời.