Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Bức hình: tâm sự của một cựu sinh viên du học ở Tân Tây Lan

Trên đây là một tấm ảnh rất cảm động ghi lại cuộc biểu tình của SV Việt Nam tại Paris ngày 27/4/75, ba ngày trước khi Saigon sụp đổ, lúc đó trong nước chúng ta vẫn chưa biết Đất nước sẽ đi về đâu, nhưng tại Âu châu, nhất là tại Pháp mọi người đã biết số phận của VNCH. Các bạn SV Việt Nam đều đã để tang cho một Dân Tộc, một Đất nước, lá Đại kỳ VNCH đã được rước đi khắp quận 13, thành phố Paris. Bức ảnh được một anh bạn tốt nghiệp KTS tại Pháp trước 75 scan lại từ một tờ báo Pháp mà anh đã cất giữ từ ngày đó, mãi đến hôm nay Phi mới tìm thấy lại xin chia sẻ cùng các ACE nhà Kiến xa gần
Bức hình ! Chỉ là một bức hình đen trắng ! Do người bạn bên Âu châu gởi qua cho xem. Nhưng nó đã đeo đuổi trong đầu óc tôi từ sáng đến giờ.
Bức hình chụp cách đây đã lâu lắm rồi. Ba mươi lăm năm về trước. Mà lại không phải là nguyên bản, chỉ “ …được một anh bạn tốt nghiệp KTS tại Pháp trước 75 scan lại từ một tờ báo Pháp mà anh đã cất giữ từ ngày đó, mãi đến hôm nay P.. mới tìm thấy lại xin chia sẻ cùng các ACE …. xa gần.”

Có phải đúng là đúng? Có phải sai là sai?

Qua phương tiện Thông Tin Tòan Cầu (internet), mỗi ngày chúng ta thường đón nhận nhiều thông tin và nhiều trao đổi giữa người quen có, người lạ cũng có. Có người trước quen sau thành lạ. Có người trước lạ sau lại quen gắn bó với nhau, sinh hoạt với nhau như chiến hữu dù chưa một lần gặp gỡ.

Muốn từ lạ thành quen người ta thường phải trao đổi, phải tìm hiểu nhau trong một tinh thần tôn trọng lẫn nhau. Ngặt nỗi chúng ta lại thường dựa trên đúng sai không phải để tìm hiểu, mà để thành tranh luận thắng thua, rồi biến thành cãi cọ nhục mạ lẫn nhau, bới móc đời tư hay việc làm quá khứ của nhau và tệ hại nhất là khép cho nhau những điều không đúng. Từ chuyện hai người lại nhanh chóng kéo người khác vào, chuyện nhỏ xé ra to, trước quen sau thành lạ cũng chỉ vì hai chữ đúng sai.

Tựa đề của bài viết có ba phải hay không? Sáng sớm hôm nay tôi đã phải trả lời hai điện thơ, một từ Quốc Nội và một từ tiểu bang khác, cũng chỉ vì hai chữ đúng sai. Cả hai người đều là người thật và theo tôi đều hết lòng với công cuộc đấu tranh để giải thể chế độ cộng sản. Xin viết vài bài để tâm sự cùng bạn đọc về hai chữ đúng sai.

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Nói lắp - bệnh tật hay dấu hiệu của trí năng ?

Tật nói lắp thường xuất hiện ở độ tuổi từ 2 đến 5
Trên thế giới có gần 60 triệu người nói lắp (trong đó nam giới gấp 4 lần nữ giới) và đã có cả “Hội người nói lắp” được thành lập. Hầu hết họ, trừ trường hợp quá nặng, đều có thể nói trơn tru trong môi trường quen thuộc, giữa người thân và bạn bè. Chiếc barie ngôn ngữ thậm chí còn biến mất khi người ta hát hay nói thì thào. Nhưng mỗi khi đứng trước đám đông hay lúc vội vã thì họ lại bắt đầu lắp bắp...

Nỗi khổ của người nói lắp 


Nói lắp thì đã chết ai, không ít người nghĩ vậy. Không chết, nhưng sống chung với nó thì chẳng sung sướng gì. Nói lắp cản trở bạn thể hiện mình, thường xuyên đặt bạn vào tình cảnh khó chịu, khi mà một chuyện vặt vãnh cũng trở thành vấn đề không dứt điểm được. “Mấy giờ rồi?”, “Giá bao nhiêu?”, “Đi lối nào?” - những câu hỏi đơn giản nhất cũng có thể cam go với bạn bởi vì có những từ mà cứ đụng đến là bạn như thể sa xuống đầm lầy vậy.

Tố cáo hành động côn đồ của công an hình sự Thừa Thiên - Huế

Bản tin từ Huế ngày 04-04-2011
Tôi tên là : Phan Đình Thành
Địa chỉ : Giáo xứ Loan Lý , Thị trấn Lăng Cô, Phú Lộc, Thừa Thiên Huế
Xin tố cáo lên Công luận Quốc tế, và đồng bào trong lẫn ngoài nước về hành động côn đồ, vi phạm Hiến pháp và pháp luật của Công an Hình sự Thừa Thiên Huế.
Sau 10 ngày uống thuốc không lành bệnh cảm cúm, tôi quyết định tìm gặp Linh mục Giuse Trần Văn Quý, một Lương y nổi tiếng cư ngụ tại giáo xứ Phủ Cam để được chữa bệnh.
Tôi có mặt tại Huế lúc 12g45’ ngày 02-04-2011 và gọi điện xin gặp Cha Quý, nhưng Ngài bảo rằng: “Cha mới đi về mệt, để cha nghỉ ngơi một lát. Khoảng hai giờ rưỡi rồi cha gặp cũng được con nhé!”
Tôi ghé vào nhà chị Phan Thị Hiệp (em gái của Linh mục Phan Văn Lợi) thăm chơi và nghỉ tại đó. Lúc ấy chính xác là 13g00’. Ngồi trong nhà chị Hiệp nhìn ra ngoài đường, tôi thấy có 3-4 thanh niên đi ngang đi lại và nhìn tôi rất khác thường. Tôi hỏi chị Hiệp thì mới biết đó là Công an Hình sự Huế đang theo dõi nhà chị mấy tháng nay.

Phải thay đổi chiến thuật để dứt điểm chế độ Việt gian cộng sản

Luồng gió cách mạng chống độc tài từ Bắc Phi và Trung Đông đã ảnh hưởng rộng lớn đến đồng bào trong nước. Nhưng tiếc thay, sau vụ tự thiêu của một thanh niên trí thức nhằm mở đường cho cuộc tổng nổi dậy, tình hình Việt Nam đến giờ nầy vẫn còn trong tình trạng bất động, không bùng nổ theo dự đoán của nhiều người như trường hợp đã xảy ra tại Tunisie. Lý do nào đã cản trở cho cuộc tổng nổi dậy tại quốc nội không liên hệ đến nội dung bài viết nầy. Chúng tôi xin đóng góp với Quý Vị Độc Giả trong một bài mới dưới tựa đề : Những trở ngại và thuận lợi cho một cuộc cách mạng Hoa Lài tại Việt Nam.    

Trước làn sóng cách mạng ‘Hoa Lài’ từ Bắc Phi, người Việt Quốc Gia Hải ngoại đã  xuống đường từ Âu Châu, Mỹ Châu qua đến Úc Châu nhằm yểm trợ tinh thần cho các tổ chức tranh đấu cũng như đồng bào trong nước. Nhưng đến ngày hôm nay, sinh hoạt chính trị tại quốc nội vẫn chưa mang lại một kểt quả khả quan nào, mặc dù có vài họ đạo công giáo đã gậy gộc xuống đường chống bọn công an và ngụy quyền địa phương nhưng vẫn không đánh động được lòng yêu nước của những nhà dân chủ, các lãnh tụ tôn giáo cũng như giới trẻ tại quốc nội.

Nghị quyết số 40 của Quốc hội Tiểu bang California: kỷ niệm "Tháng tư đen"

·        Nghị Quyết 40 của Quốc Hội tiểu bang California- Assembly Concurrent Resolution No.40- gọi tắt là ACR 40, do Dân Biểu Solorio đệ trình liên quan đến một giai đoạn Lịch Sử của Người Mỹ gốc Việt.
·        Nghị Quyết này công nhận tuần lễ từ ngày 21 tháng Tư năm 2011 đến ngày 30 tháng Tư năm 2011 là Tuần Lễ Tưởng Niệm Tháng Tư Đen,Tháng Tư là tháng dành để Vinh Danh Lịch Sử Người Mỹ Gốc Việt.

XÉT RẰNG:  ngày 30 tháng Tư 2011 đánh dấu 36 năm kỷ niệm ngày kết thúc chiến tranh Việt nam, và cũng là ngày khởi đầu việc bỏ nước ra đi của hàng triệu người Việt sau khi thủ đô Sàigon, miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay Cộng Sản trong ngày 30 tháng Tư năm 1975.
XÉT RẰNG:  Đối với nhiều nguời Việt Nam, nhất là những cựu quân nhân thời chiến tranh Việt nam đang định cư tại Hoa Kỳ, Chiến Tranh Việt Nam là một thảm kịch đầy đau khổ, thiệt hại về sinh mạng của nhiều người Mỹ, người Việt, và người Đông Nam Á khác.

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

Mấy lời tâm huyết của cụ Lê Quang Liêm

GIÁO HỘI TRUNG ƯƠNG
SỐ 281/TB/TƯ               PHẬT GIÁO HÒA HẢO
                             THUẦN TÚY
                                          *********

                              MẤY LỜI TÂM HUYẾT

-NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
-NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

Một lần nữa, nhìn qua việc nhà cầm quyền CSVN bố trí trên 1.000CA và Bộ đội Cơ động để ngăn chận việc tổ chức Đại Lễ 25/2 âl Tân Mão (2011) kỷ niệm ngày đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại, đã phơi bày lồ lộ cái “mặt thật” của đảng CSVN vẫn quyết tâm tiêu diệt PGHH trong mọi trường hợp, trong mọi tình huống , trong mọi cơ hội có thể được.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Thời cơ cho cuộc cách mạng dân chủ tại Việt Nam đã đến?

Nguyễn Hội

Gần đây có một vài bàn cãi về cuộc cách mạng Việt Nam đã chín muồi hay chưa. Với bài phân tích ngắn này tác giả muốn cùng quí vị phân tích đời sống người dân Việt Nam về mặt vật chất cũng như tinh thần, nhận xét về đảng, nhà nước cộng sản và tình hình thế giới ngày nay. Cuối cùng là phần kết luận, cuộc cách mạng tại Việt Nam đã chín muồi hay chưa và điều kiện nào để cuộc cách mạng được thành công.

Việt Nam là một trong những dân tộc nghèo nhất thế giới

Theo Quĩ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund) trong cả năm 2010 mỗi người Việt Nam làm ra bình quân được 1.155 Mỹ kim (GDP đầu người), trong khi đó CIA World Factbook báo cáo là 1.100 Mỹ Kim và xếpViệt Nam vào hạng thứ 151 trong số 191 nước trên thế giới được so sánh. Người dân nước Qatar có mức GDP cao nhất thế giới với 150.429 Mỹ kim mỗi người, gấp 136,75 lần người Việt Nam.

Đem tâm tình viết lịch sử - Chuyện gia đình, chuyện nước non


Bằng Phong Đặng Văn Âu
Lời mở đầu: Chẳng biết hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, chẳng biết duyên nghiệp nào tôi được Bà Mẹ Việt Nam sinh ra, được dưỡng dục trong gia đình họ Đặng. Tôi mang ơn dân tộc Việt, mang ơn dòng họ Đặng. Chủ nghĩa Cộng sản đã phân hóa dân tộc, gia đình, khiến tôi trở thành một kẻ lưu vong xa nơi chôn dau cắt rún, không thắp được nén nhang trên mộ phần tổ tiên. Tuy nay được sống nơi an toàn ở xứ người, cơm no áo ấm tự do, nhưng lòng tôi luôn quặn thắt đớn đau, xót xa nỗi nước, nỗi nhà. Cuộc trao đổi giữa hai anh em chúng tôi dưới đây có lẽ cũng là nỗi niềm của biết bao gia đình có chung cảnh ngộ chia lìa vì ý thức hệ cộng sản. Tôi xấu hổ vì không có khả năng làm rạng danh dân tộc, dòng họ và không giữ được Miền Nam Tự Do. Xin được cảm thông và được tha thứ.
Thành phố Houston, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, ngày 24 tháng 3 năm 2011
Kính thưa anh Đặng văn Việt – Hùm Xám Đường số 4 – thương mến của em,
Chị T. – em gái anh – ở Urbana, Tiểu bang Illinois, gọi cho em hay anh bị mệt, phải vào nằm bệnh viện điều dưỡng, đã về nhà rồi. Em liền gọi điện thoại về Việt Nam để vấn an anh. Em rất mừng được anh cho biết anh đã hồi phục, chỉ cần tỉnh dưỡng thêm ít hôm nữa, rồi lại làm việc đều đặn như trước. Thật đáng nể sức dẻo dai và ý chí bền bỉ của một người ở tuổi 92 như anh. Hồi nhỏ ở hậu phương, nghe tin Đặng văn Việt – Trung Đoàn trưởng Trung Đoàn 174 – đánh tan binh đoàn Lepage và Charton trên Đường số 4, em đã tung quả đấm tay lên cao hoan hô ông anh mình: “Đặng văn Việt muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!”. Nhưng vào năm 1953 được tin bác Tham, bác Thượng (ông cụ anh) và chú Phủ đều bị đấu tố cho đến chết trong Cải cách Ruộng đất, thì em căm thù Hồ Chí Minh khôn xiết!

Tạo được đồng thuận chung, phải chăng, một thách đố khó vượt qua?

Nguyễn Chính Kết

Ngày xưa, tại một thung lũng nọ có một làng khoảng 1000 dân cư. Một con đường độc đạo giúp dân cư ra khỏi thung lũng chẳng may bị một tảng đá khổng lồ từ trên núi lăn xuống, chắn ngang giữa đường khiến việc giao thông bị trở ngại. Tảng đá rất to nên dân làng dự đoán phải 500 người hợp lực lại cùng một lúc mới đẩy được ra khỏi con đường.
Trong làng có hàng chục nhóm thân hữu, nhóm nào cũng hạ quyết tâm dẹp bỏ cho bằng được tảng đá ấy. Có nhóm khoảng 50 người, có nhóm 100, có nhóm tới 200. Tuần nào cũng có một nhóm xung phong ra đẩy hòn đá. Nhưng chẳng nhóm nào đủ 500 người để có thể làm tảng đá di chuyển. Suốt ba mươi mấy năm qua, dân làng cứ hì hục liên tục hết năm này tháng nọ, cố gắng đẩy tảng đá ra khỏi con đường, nhưng tảng đá vẫn cứ nằm đó, không chịu rời đi.