Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Chuyện ít người biết về xá lợi Phật - Thiền sư từ VN sang đất Ngô

Giao Hưởng

Mở đầu là chuyện thiền sư Khương Tăng Hội từ Việt Nam chống gậy sang miền Giang Tả của Trung Quốc để truyền bá Phật pháp cách đây hơn 1.700 năm (vào năm 247 dương lịch). Ngài đến kinh đô Kiến Nghiệp của nước Ngô (là một trong ba nước chia nhau thế chân vạc thời Tam Quốc) để dựng am tranh và lập bàn thờ Phật.

Thời đó, tuy đạo Phật đã truyền vào nước Ngô song vì mới manh nha buổi đầu nên người trong nước còn ngờ vực và rất ngạc nhiên khi thấy một "ông thầy tu" xuất hiện, họ đã tâu lên với vua là Tôn Quyền rằng: "Có một người ở nước ngoài mới vào, trông dáng điệu và cách ăn mặc của người ấy khá lập dị, lạ mắt, vì thế xin nhà vua cho kiểm tra xét hỏi kỹ càng".

Nghe tâu, Tôn Quyền sai người mời Khương Tăng Hội đến gặp và hỏi: "Đạo Phật có gì linh nghiệm?". Khương Tăng Hội đáp: "Có ngọc xá lợi Phật". Tôn Quyền hỏi xá lợi là gì? Ngài giải thích, đại ý xá lợi là phần còn lại sau khi dùng lửa hỏa thiêu thân của Phật Thích Ca Mâu Ni khi ngài mới qua đời. Thân ấy là thân kim cương, không có gì làm hư hoại được, song vì lòng đại bi thương xót chúng sanh nên Phật đã dùng thần lực khiến nát thành hàng chục vạn hạt ngọc sáng đẹp li ti để lại cho đời. Ai nhìn thấy và cung kính chiêm ngưỡng, lễ bái xá lợi, người ấy sẽ được phước lớn.

Bà Aung San Suu Kyi chính thức ghi danh ứng cử vào Quốc hội

Aung San Suu Kyi tham gia một buổi trình diễn gây quỹ tài trợ Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ tại Rangoon 30/12/2011 (Reuters)
Lê Phước

Hôm nay, ngày 18/12/2012, bà Aung San Suu Kyi đã chính thức đăng ký tham gia tranh cử vào Quốc hội Miến Điện, một tháng rưỡi trước khi cuộc bầu cử diễn ra. Bà Aung San Suu Kyi hiện là chủ tịch Liên Đoàn quốc gia vì Dân Chủ (LND). Đây cũng là lần đầu tiên tham gia tranh cử trong sự nghiệp chính trị của bà.

Cõng trên lưng…

Chuyện rằng: có hai ông sư tu hành đã lâu trên núi. Một người là sư huynh, một người sư đệ. Ngày kia xuống núi làm Phật sự, trên đường quay về Chùa, đến bên một dòng suối, nước không sâu nhưng chảy xiết. Đang chuẩn bị sang bờ bên kia, bất chợt thấy một cô gái đang loay hoay không dám lội qua. Sư đệ làm thinh nhìn cô gái, mặt dửng dưng như không thấy, không biết. Sư huynh dợm bước, song thấy cô gái như thế dừng lại hỏi “ sao cô không lội qua?” Cô gái nói chân bị đau, lòng suối toàn đá lởm chởm nên ngần ngại không dám bước qua. Sư huynh chẳng nói chẳng rằng tình nguyện cõng cô gái lội qua dòng suối…

Qua bờ kia bỏ cô gái xuống, sư lẳng lặng tiếp tục bước đi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, sư đệ nhìn việc làm của sư huynh nãy giờ trong lòng có ý khinh miệt, hậm hực đi kế bên một cách rất khó chịu…Về Chùa, công phu xong, sư đệ nhìn thấy sư huynh vẫn thong dong , bình thản, càng thêm tức tối .

Nói với Xuân

Xuân lại về ư? Xuân hỡi xuân!
Đào, Mai khoe thắm trổ bao lần
Mà khung trời sáng chưa hoàn sáng
Vội đến làm chi Xuân! Hỡi xuân!

Quê ta mờ mịt biết chăng xuân?
Mong ngóng Tự-Do cuộc đổi vần
Muôn triệu con tim bừng ngọn lửa
Thanh-bình trở lại, thỏa lòng dân!

Ta đợi một mùa đẹp ý Xuân
Cho anh thôi nhịp bước xa, gần
Cho em tuổi lá thơm vừa chớm
Để Mẹ ru hò rộn tiếng ngân...

Nhà văn Nam Cao nói với cu Vinh: "chúng mày may mắn thật"

              


Tiếc là tao và mày khác thế hệ, chưa gặp nhau, nhưng hôm nay gặp cái nhận ra liền đúng không? Nhà văn với nhau cả, không biết mặt thì đã biết chữ nhau, đọc nhau rồi. Nhà văn đọc ào chữ là đọc ra con người thằng viết. Mày được đấy, nhưng tao thấy mày đang cực lắm, ừ, cố lên con trai.
Nếu không có vụ Tiên Lãng, chúng mày chắc không nhắc đến tao, không nhắc đến Chí Phèo, Thị Nở, Bá Kiến của tao đâu nhỉ.

Dối trá hỗ trợ dối trá

Ai cho phép người có tên là Đỗ Trung Thoại này vu khống nhân dân?
Sau khi xảy ra vụ cưỡng chế tại Tiên Lãng, có nhiều cuộc họp báo. Những cuộc họp báo đó đều do  huyện Tiên Lãng, hoặc là thành phố Hải Phòng tổ chức. Ngần ấy cuộc họp báo đều khẳng định: Lực lượng cưỡng chế đã đập bỏ nhà của anh Đoàn Xuân Quý và Đoàn Văn Vươn vì được cho là nơi trú ẩn của những người chống lại lực lượng cưỡng chế.
Gần hơn, khi bị báo chí chất vấn vì sao ngôi nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý không nằm trong phần đất bị cưỡng chế vẫn đập bỏ, Liêm- Chủ tịch UBND xã Vinh Quang nói, tôi cũng không biết nhà anh Quý có nằm trong phần đất bị cưỡng chế hay không. Hiền, anh Liêm- Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng thì thú nhận, việc đập bỏ hoàn toàn ngôi nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý là nhầm, nhầm tức là sai, hơn thế, tức là khẳng định, chính lực lượng cưỡng chế đã đập bỏ nhà hai tầng của anh Đoàn Văn Quý.

Chủ tịch huyện Tiên Lãng phải bị khai trừ đảng vì khai man lý lịch

Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng

Thông tin bất ngờ, bất ngờ vì được giấu nhẹm, nhưng khổ, đáng ra không xảy ra vụ cưỡng chế Tiên Lãng, e chẳng lòi ra cái thông tin nguy hiểm này, nhưng lòi ra rồi.

Ông Lê Văn Hiền được kết nạp đảng ngày 12 tháng 11 năm 1983. Cũng thời gian này ông cưới vợ. Cả làng, cả xã, cả huyện, đặc biệt là những cụ ông cụ bà một thời hoạt động cách mạng trong cuộc kháng chiến chống Pháp, một thời làm dân ở vùng này, nhiều người vẫn sống, không ai không biết bố vợ của ông 

Lê Văn Hiền có tên là Đào Văn Chiến quê ở thôn Văn Vấn, xã Hùng Thắng, huyện Tiên Lãng.

Đào Văn Chiến đi lính bảo an cho Pháp, đóng tại đòn Bến Khuể, nhờ lập nhiều thành tích diệt Việt Minh và phá hoại cơ sở cách mạng, hắn, chỉ hơn 10 tháng đã được Pháp phong chức lên Tổng dũng, ngang chức Trung tá quân đội ta, được điều về làm phó đồn Thúy Nẻo….

Miễn Phí

Một cậu bé khoảng 14 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết 1 tờ giấy gởi đến mẹ như sau:
1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ $1.00
2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng $2.00
3. Sau khi đi học về coi em $3.00
4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp $4.00
Cộng:. . . . . . . . . . $10.00
Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học

Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau:

1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày Miễn phí
2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con Miễn phí
3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay Miễn phí
4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau Miễn phí
5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời
nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y Miễn phí

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Cái sự hèn và nỗi uất nghẹn của đớn đau…

Hà Văn Thịnh

Chưa có năm nào mà mở đầu một năm mới (2012), tính đến hôm nay là 10 ngày (10.1.2012) mà cái đầu và trái tim của người dân Việt bị thử thách nhiều đến như thế, bị giày vò thảm thê đến thế trước những tai ương, những câu chuyện còn hơn cả buồn và những nhức nhối, để dẫu có muốn làm thinh cho khỏi mang tiếng “diễn biến” hay “bị xúi giục” thì vẫn phải mở mồm rên lên, khóc lên cho vợi bớt cái nhục nhã của thân phận làm người…

Đầu tiên là chuyện cháy xe và quan chức cứ sống chết mặc bay cho đến khi báo chí, dư luận la hét vang trời mới đủng đỉnh nhận cho gọi là… có.

Hắt tội vào nhân dân

Dương Minh Phong

Báo NLĐ và Đất Việt online đưa tin: “ông Đỗ Trung Thoại – Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng – tại cuộc họp giao ban báo chí sáng nay, 17-1 nói: Nhân dân bức xúc phá nhà ông Vươn”. Ông đã “nổ phát súng vào nhân dân”. Tự mình kẻ một đường vạch thẳng băng, đứng về phía bên kia của nhân dân.

Trong nhiều nhẽ, nhân dân là sự vĩ đại và cao thượng. Với tôi đó là khái niệm của lòng vị tha và niềm yêu thương. Nhân dân là sự đùm bọc và chống phá cường quyền. Nhân dân là niềm kiêu hãnh và thương đau. Và từ xưa đến nay, những bậc Thánh nhân dựa vào vào dân hành sự luôn thành công. Và những người vì dân, lời nói của họ luôn trọng dân, thương dân, chưa một lần xem thường nhân dân.